top of page
Làm mờ chuyển màu

ThS. Lê Thị Thanh Nhàn | Thu hẹp khoảng cách giữa đào tạo và thực tiễn trong giáo dục thiết kế

17 tháng 7, 2026

Trong bối cảnh ngành thiết kế và thời trang đang chịu tác động đồng thời từ công nghệ, thị trường và các yêu cầu phát triển bền vững, giáo dục thiết kế tại Việt Nam đứng trước một thách thức mang tính nền tảng: làm thế nào để sinh viên không chỉ giỏi ý tưởng, mà còn đủ năng lực hành nghề trong một môi trường thực tế ngày càng phức tạp. Theo ThS. Lê Thị Thanh Nhàn, khoảng cách lớn nhất hiện nay không nằm ở việc thiếu sáng tạo hay thiếu công nghệ, mà ở cách người học hiểu bản chất của nghề thiết kế và vai trò xã hội mà người làm nghề phải gánh vác trong dài hạn.

Từ ý tưởng đẹp đến năng lực làm nghề có trách nhiệm
Theo ThS. Lê Thị Thanh Nhàn, một trong những nguyên nhân sâu xa tạo nên khoảng cách giữa đào tạo học thuật và thực tiễn nghề nghiệp nằm ở cách sinh viên tiếp cận nghề thiết kế ngay từ giai đoạn đầu. Trong môi trường đại học, chương trình đào tạo thường nhấn mạnh vào ý tưởng, hình thức và khả năng sáng tạo cá nhân. Đây là nền tảng quan trọng, giúp người học hình thành tư duy thẩm mỹ và bản sắc cá nhân. Tuy nhiên, nếu dừng lại ở đó, sinh viên rất dễ hiểu nhầm rằng thiết kế chỉ xoay quanh việc tạo ra sản phẩm “đẹp” hoặc “ấn tượng”.

Trong khi đó, thực tiễn hành nghề đòi hỏi người thiết kế phải làm việc trong một hệ thống phức hợp, nơi mỗi quyết định đều chịu sự chi phối của nhiều yếu tố song song: quy trình sản xuất, vật liệu, thời gian, chi phí, con người và bối cảnh xã hội. Thiết kế, vì thế, không tồn tại như một hoạt động độc lập, mà luôn gắn chặt với các giới hạn và điều kiện cụ thể của đời sống thực.
Khoảng trống bắt đầu xuất hiện khi sinh viên chưa được tiếp cận đầy đủ với logic này trong quá trình học tập. Nhiều người bước vào nghề với kỳ vọng lý tưởng hóa, trong khi lại thiếu kỹ năng làm việc trong hệ thống, thiếu khả năng phối hợp và thiếu ý thức về trách nhiệm nghề nghiệp. Khi đối mặt với thực tế, sự va chạm này dễ dẫn đến cảm giác hụt hẫng, mất phương hướng hoặc đánh mất niềm tin vào con đường đã chọn.

Để thu hẹp khoảng cách đó, theo ThS. Lê Thị Thanh Nhàn, giáo dục thiết kế cần chuyển dịch từ mô hình đào tạo thiên về trình diễn ý tưởng sang mô hình học tập dựa trên dự án và vấn đề thực tế. Các môn học kỹ năng thiết kế cần được xây dựng xoay quanh những tình huống cụ thể của xã hội và thị trường, nơi sáng tạo bắt nguồn từ nhu cầu thực và quay trở lại phục vụ thực tiễn. Việc tổ chức xưởng thực hành, xây dựng đề bài mô phỏng dự án thật, đồng thời duy trì kỷ luật học đường nghiêm túc là những yếu tố không thể thiếu.

Quan trọng hơn, sinh viên cần được học cách làm nghề với tinh thần trách nhiệm. Thiết kế không chỉ là sản phẩm cuối cùng, mà là toàn bộ quá trình ra quyết định có ảnh hưởng trực tiếp đến người sử dụng, cộng đồng và môi trường. Khi người học nhận thức được điều đó, sáng tạo sẽ không còn là hành động ngẫu hứng, mà trở thành một lựa chọn có cân nhắc và có chiều sâu.

ThS. Lê Thị Thanh Nhàn hiện là người phụ trách ngành Thiết kế Thời trang tại Trường Đại học Văn Lang, đồng thời tham gia giảng dạy và hoạch định chương trình đào tạo ở bậc đại học. Công việc của bà tập trung vào việc xây dựng mô hình đào tạo gắn kết giữa tư duy học thuật và thực hành nghề nghiệp trong bối cảnh văn hóa – xã hội đương đại. Với định hướng đào tạo lấy trách nhiệm xã hội và bản sắc nghề nghiệp làm nền tảng, bà theo đuổi mục tiêu hình thành thế hệ nhà thiết kế có năng lực hành nghề bền vững và tư duy phản biện rõ ràng.

Công nghệ trong giáo dục thiết kế: công cụ hay sự lệ thuộc
Bên cạnh vấn đề đào tạo thực hành, sự phát triển nhanh chóng của công nghệ, đặc biệt là AI và công nghệ số, đang đặt ra nhiều câu hỏi cho chương trình đào tạo thiết kế hiện nay. Theo ThS. Lê Thị Thanh Nhàn, công nghệ chắc chắn đang thay đổi cách chúng ta tiếp cận thiết kế, nhưng nó không thể và không nên thay thế tư duy thiết kế cốt lõi.

Vấn đề then chốt của giáo dục không nằm ở việc có dạy công nghệ hay không, mà là dạy ở mức độ nào và đặt công nghệ ở đâu trong cấu trúc chương trình đào tạo cũng như trong quy trình sáng tạo. Khi được sử dụng đúng vai trò, công nghệ trở thành công cụ hỗ trợ mạnh mẽ cho nghiên cứu, thử nghiệm và tối ưu hóa quy trình. AI và dữ liệu có thể giúp sinh viên kiểm tra giả thuyết, mô phỏng kịch bản và đánh giá hiệu quả thiết kế nhanh hơn, từ đó mở rộng biên độ sáng tạo.

Ngược lại, nếu công nghệ bị đẩy lên vị trí trung tâm và thay thế tư duy phản biện, sinh viên rất dễ lệ thuộc vào công cụ. Khi đó, quá trình thiết kế có nguy cơ trở nên máy móc, thiếu cảm xúc và xa rời bối cảnh văn hóa. Đặc biệt trong các lĩnh vực như thiết kế thời trang, nơi cảm nhận vật liệu, tỷ lệ và ngôn ngữ tạo hình đóng vai trò quan trọng, việc lạm dụng công nghệ có thể khiến người học đánh mất khả năng cảm thụ vốn là nền tảng của nghề.

Theo ThS. Lê Thị Thanh Nhàn, thách thức lớn nhất của giáo dục thiết kế hiện nay là giúp sinh viên hiểu rằng công nghệ chỉ là phương tiện, không phải đích đến. Nhà trường cần hướng dẫn người học làm chủ công cụ, thay vì chạy theo công cụ như một trào lưu. Khi được đặt trong một cấu trúc đào tạo hợp lý, công nghệ sẽ hỗ trợ tư duy sáng tạo, chứ không làm lu mờ vai trò của con người trong quá trình thiết kế.

Cân bằng sáng tạo, kỹ thuật và tư duy xã hội trong đào tạo
Một chương trình đào tạo thiết kế hiệu quả, theo ThS. Lê Thị Thanh Nhàn, cần duy trì sự cân bằng động giữa ba yếu tố: sáng tạo, kỹ thuật và tư duy thị trường. Sáng tạo là cốt lõi của thiết kế, nhưng nếu tách rời khỏi kỹ thuật, ý tưởng sẽ khó trở thành sản phẩm khả thi. Ngược lại, kỹ thuật nếu thiếu sáng tạo sẽ dẫn đến những giải pháp khô cứng, thiếu bản sắc và khó tạo ra giá trị lâu dài.

Tư duy thị trường đóng vai trò kết nối hai yếu tố trên, giúp sinh viên hiểu rằng thiết kế không tồn tại trong khoảng trống. Mỗi sản phẩm đều gắn với văn hóa, nhu cầu xã hội và bối cảnh kinh tế cụ thể. Khi người học có khả năng đọc hiểu thị trường, họ sẽ biết cách đặt câu hỏi đúng, lựa chọn giải pháp phù hợp và đưa ra quyết định có trách nhiệm hơn.
Đối với ngành thiết kế thời trang, yếu tố bền vững và bản sắc địa phương càng trở nên quan trọng. Trong bối cảnh toàn cầu hóa, việc chạy theo xu hướng quốc tế một cách máy móc dễ dẫn đến sự đồng nhất và mất đi cá tính văn hóa. Giáo dục đại học cần giúp sinh viên nhận diện và khai thác giá trị bản địa, đồng thời kết hợp với tư duy đương đại để tạo ra những sản phẩm có chiều sâu và khả năng tồn tại lâu dài.

Theo ThS. Lê Thị Thanh Nhàn, mục tiêu cuối cùng của đào tạo thiết kế không chỉ là tạo ra người làm ra sản phẩm, mà là hình thành những nhà thiết kế có tư duy phản biện, ý thức xã hội và bản sắc nghề nghiệp rõ ràng. Khi người học hiểu được vai trò của mình trong hệ sinh thái sáng tạo rộng lớn hơn, thiết kế mới thực sự trở thành một công cụ tạo giá trị cho cộng đồng và xã hội.

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo & tin tức của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Bài đăng gần đây
bottom of page