top of page

Tương lai ở chế độ thử nghiệm: Khi kiến trúc mơ về một thế giới có thể “debug”

20 thg 1, 2026

Từ đô thị nổi trên mặt nước đến những khu dân cư di động hay công trình tự thích nghi, kiến trúc đương đại đang ngày càng hướng về tương lai như một “phiên bản beta” của thế giới. Giữa làn sóng lạc quan công nghệ, câu hỏi đặt ra không phải là ta có thể thiết kế một tương lai đẹp hơn hay không, mà là: thiết kế có đủ để giải quyết những vấn đề sâu xa của xã hội?

Tương lai ở chế độ thử nghiệm: Khi kiến trúc mơ về một thế giới có thể “debug”

Tương lai như một bài toán thiết kế

Trong những năm gần đây, tương lai không còn chỉ là điểm đến của thời gian, mà trở thành một không gian thử nghiệm cho trí tưởng tượng kiến trúc. Các đồ án mang tính suy đoán, quy hoạch viễn tưởng hay hình ảnh thị giác đầy mê hoặc liên tục xuất hiện, vẽ nên những kịch bản nơi công nghệ và thiết kế có thể “vá” lại những rạn nứt của thế giới hiện tại.

Khái niệm techno-optimism – niềm tin rằng công nghệ sẽ cải thiện đời sống và giải quyết các khủng hoảng lớn – dần trở thành nền tảng cho tư duy “future-proof” trong kiến trúc. Không gian hôm nay được kỳ vọng đủ linh hoạt để chống chịu những cú sốc của ngày mai: biến đổi khí hậu, đô thị hóa, khan hiếm tài nguyên.

Nhưng giữa những viễn cảnh đầy hy vọng ấy, vẫn tồn tại một khoảng lặng cần được lắng nghe: Liệu chúng ta đang giải quyết vấn đề, hay chỉ đang thiết kế những hình ảnh an ủi cho tương lai?

Đô thị trôi nổi và những giấc mơ dịch chuyển

Một số đồ án đẩy khái niệm thích ứng đến cực hạn. TERRAS MEDITERRANEAS của Studio Andrea Dragoni hình dung Rome như một khu dân cư nổi, được tạo nên từ những con tàu ngừng hoạt động. Thành phố trở thành một “cơ thể” có thể trôi tự do trên biển – vừa lãng mạn, vừa gợi cảm giác thoát ly khỏi mặt đất chật chội.

Ở một viễn cảnh khác, Nomadelle 2080 của Jimena Ruiz Sing mô tả Costa Rica hậu lũ lụt với cấu trúc đô thị di động, mô-đun hóa. Thành phố có thể tái cấu hình theo nhu cầu xã hội và kinh tế, dung hòa giữa di sản kiến trúc và khả năng thích nghi.

Cả hai dự án đều thể hiện sức hấp dẫn của techno-optimism: công nghệ và thiết kế dường như có thể “giải cứu” đô thị. Nhưng đồng thời, chúng cũng đặt ra câu hỏi: Sự dịch chuyển có thực sự giải quyết được bất bình đẳng, quản trị đô thị hay phân bổ tài nguyên – hay chỉ chuyển vấn đề sang một mặt phẳng khác?

Tương lai ở chế độ thử nghiệm: Khi kiến trúc mơ về một thế giới có thể “debug”


Thích ứng âm thầm trong cấu trúc hiện hữu

Không phải mọi tầm nhìn tương lai đều mang dáng vẻ ngoạn mục. Growing Rowhouses của Ho-gyeum Kim đề xuất mở rộng nhà phố New York theo chiều đứng bằng khung thép mô-đun, tận dụng sân sau để tạo không gian bán riêng tư, khuyến khích tương tác cộng đồng.

Tương tự, Dansk Mindretalscenter của Christensen & Co. Architects kết hợp với EDIT cho thấy một hướng tiếp cận khác: trường học và không gian thể thao xoay quanh sân trung tâm, dựa trên truyền thống kiến trúc địa phương, vật liệu carbon thấp và không gian học tập linh hoạt.

Ở đây, khả năng “chống chịu tương lai” không đến từ công nghệ cao siêu, mà từ cấu trúc xã hội, văn hóa và trải nghiệm con người. Tương lai không cần phải ồn ào – đôi khi nó chỉ cần đủ nhân văn.

Khi công nghệ học từ tự nhiên

Với Symplasma, Henriquez Partners Architects hình dung Venice như một hệ sinh thái máy móc lấy cảm hứng từ bọt biển cổ đại Địa Trung Hải. Các cấu trúc thu năng lượng từ ánh sáng, gió, nước và trọng lực, hoạt động như những sinh thể tự học hỏi và thích nghi.

Công nghệ ở đây không còn khô cứng, mà mang dáng dấp sinh học, hòa mình vào lịch sử và cảnh quan đô thị. Tuy vậy, câu hỏi cốt lõi vẫn còn đó: Liệu máy móc có thể thay thế vai trò của lựa chọn con người, của quản trị và trách nhiệm xã hội?

Tương lai ở chế độ thử nghiệm: Khi kiến trúc mơ về một thế giới có thể “debug”

Giữa lạc quan và tỉnh táo

Điểm chung của các đồ án – từ thành phố nổi, khu dân cư mô-đun đến trường học linh hoạt – là một niềm tin mạnh mẽ rằng tương lai có thể được thiết kế trước. Techno-optimism mang đến hy vọng, nhưng cũng dễ trở thành lớp vỏ dễ chịu che đi những vấn đề gai góc: bất bình đẳng, suy thoái môi trường, đứt gãy văn hóa.

Có lẽ, vai trò quan trọng nhất của kiến trúc viễn tưởng hôm nay không nằm ở việc đưa ra lời giải hoàn hảo, mà là mở ra không gian để đặt câu hỏi. Tương lai đó phục vụ ai? Ai được hưởng lợi? Và điều gì không thể giải quyết chỉ bằng hình khối, vật liệu hay công nghệ?

Giữa một thế giới đầy biến động, kiến trúc không chỉ là công cụ dựng xây viễn cảnh, mà còn là phương tiện giúp chúng ta suy nghĩ chậm lại, sâu hơn – để tương lai không chỉ “chạy được”, mà còn đáng sống.

Tuyết Hân
Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Tags: 
bottom of page