top of page

Cải tạo Đại học Đông Dương: Bảo tàng hóa hay duy trì "di sản sống"?

6 thg 6, 2026

Việc chuyển đổi công năng cụm kiến trúc Đại học Đông Dương đang là tâm điểm thảo luận của giới chuyên môn. Đây không đơn thuần là câu chuyện quản lý hành chính, mà là bài toán hóc búa về Thiết kế chiến lược: Làm thế nào để bảo tồn một "Masterpiece" của Ernest Hébrard mà không làm mất đi linh hồn giáo dục và dòng chảy trí tuệ vốn có của nó?

Cải tạo Đại học Đông Dương: Bảo tàng hóa hay duy trì "di sản sống"?

Trong dòng chảy của kiến trúc hiện đại, việc ứng dụng giải pháp "Adaptive Reuse" (Cải tạo thích ứng) luôn là một thử thách cân não, đặc biệt khi đối tượng là những biểu tượng văn hóa mang tính quốc gia. Cụm kiến trúc Đại học Đông Dương tại số 19 Lê Thánh Tông không chỉ đơn thuần là những bức tường gạch hay hệ mái ngói, mà là một thực thể di sản mang trong mình "mã gen" của nền giáo dục hiện đại thời kỳ đầu thế kỷ 20. Câu hỏi đặt ra hiện nay cho chúng ta - những kiến trúc sư và nhà quy hoạch - không phải là có nên bảo tồn hay không, mà là bảo tồn theo cách nào để di sản này không trở thành một vật thể trưng bày vô hồn trong lồng kính.

Dưới lăng kính quy hoạch đô thị bền vững, khu đất 19 Lê Thánh Tông vốn dĩ là một thực thể kiến trúc hoàn chỉnh, một tổng thể thống nhất được Ernest Hébrard thiết kế để phục vụ cho các hoạt động trí tuệ cao nhất. Tuy nhiên, thực trạng hiện nay cho thấy một sự "phân mảnh" đáng báo động về mặt quản trị không gian. Việc chia cắt khu đất cho ba đơn vị quản lý khác nhau đã vô hình trung tạo ra những rào cản vật lý và pháp lý, làm đứt gãy tính kết nối của toàn bộ công trình.

Sự thiếu đồng nhất trong quản trị dẫn đến việc các không gian bị đóng kín, gây khó khăn cho việc tiếp cận (Accessibility) của cộng đồng. Một di sản chỉ thực sự có giá trị khi nó được trải nghiệm, được chạm vào và được sử dụng. Với những "điểm chạm" lịch sử vô giá như khán phòng Ngụy Như Kon Tum mang đậm hơi thở kiến trúc Tân cổ điển, hay Bảo tàng Sinh học với hệ thống lưu trữ mẫu vật đồ sộ, đây là một tổ hợp có giá trị trải nghiệm rất cao. Tiềm năng của nó là trở thành một trục kết nối văn hóa mạnh mẽ, đưa công chúng đi từ quá khứ thuộc địa đến nền giáo dục hiện đại một cách liền mạch. Nếu không có một giải pháp thiết kế chiến lược để tái thống nhất các mảnh ghép này, chúng ta sẽ đánh mất đi cơ hội tạo ra một điểm đến văn hóa tầm cỡ quốc tế ngay giữa lòng Hà Nội.

Trong các diễn đàn học thuật gần đây, giới chuyên môn đang chia thành hai luồng tư duy chính về phương án thiết kế chuyển đổi cho cụm kiến trúc này. Mỗi phương án đều phản ánh một hệ giá trị riêng về cách chúng ta ứng xử với lịch sử.

Cải tạo Đại học Đông Dương: Bảo tàng hóa hay duy trì "di sản sống"?

Concept A: "Bảo tàng hóa" – Tư duy quy hoạch tập trung
Đại diện cho luồng tư duy này, PGS-TS Nguyễn Văn Huy hướng tới một giải pháp thiết kế tập trung và chuyên nghiệp hóa không gian trưng bày.

Giải pháp: Thu hồi các mảnh ghép rời rạc về một mối quản lý duy nhất để kiến tạo một không gian trưng bày xuyên suốt.

Mục tiêu: Tối ưu hóa luồng giao thông cho du khách, biến công trình thành một "Hub" văn hóa - du lịch tiêu biểu. Mô hình này hướng tới việc tạo dựng một điểm đến có tính biểu tượng tương tự như Văn Miếu - Quốc Tử Giám nhưng dành riêng cho những giá trị của thế kỷ 20.

Ưu điểm: Phương án này cho phép kiểm soát chất lượng bảo tồn khắt khe hơn, tạo ra diện mạo chuyên nghiệp và quy mô cho một định chế văn hóa công cộng.

Tuy nhiên, từ góc nhìn của các nhà thiết kế dịch vụ, câu hỏi đặt ra là liệu việc loại bỏ hoàn toàn các hoạt động nghiên cứu hiện có có làm "khô cứng" không gian kiến trúc vốn đã quen với nhịp sống hối hả của giảng viên và sinh viên hay không?

Cải tạo Đại học Đông Dương: Bảo tàng hóa hay duy trì "di sản sống"?

Concept B: "Di sản sống" – Bảo tồn dựa trên chức năng
Ngược lại với tư duy tĩnh của bảo tàng truyền thống, PGS-TS Khuất Tân Hưng đề xuất một cách tiếp cận linh hoạt hơn, tập trung vào Trải nghiệm thực tế.

Lập luận: Giá trị cốt lõi của Đại học Đông Dương không chỉ nằm ở vỏ kiến trúc mà còn nằm ở chính "Gen" giáo dục chảy trong huyết quản của nó. Nếu biến tất cả thành bảo tàng tĩnh, chúng ta đang thực hiện một bản thiết kế "chết", tách rời công trình khỏi chức năng nguyên bản đã làm nên danh tiếng của nó.

Giải pháp: Thiết kế tích hợp. Đây là xu hướng đang thịnh hành trên thế giới, nơi các không gian di sản được duy trì các hoạt động đào tạo, workshop và nghiên cứu song song với việc mở cửa một phần không gian cho khách tham quan.

Mục tiêu: Duy trì "Context" của tòa nhà. Chính sinh viên và giảng viên là những "nhân tố sống", những người hằng ngày tương tác với kiến trúc, tạo ra năng lượng và sức sống cho di sản.
Thay vì sa vào cuộc tranh luận nhị nguyên "Bảo tàng hay Trường học", giới kiến trúc sư trẻ cần nhìn nhận bài toán này dưới lăng kính của Service Design và Strategic Design. Một di sản tầm cỡ như Đại học Đông Dương cần một giải pháp tổng thể, bền vững và đa lớp.

Xác lập lớp nhận diện (Identity): Bước đầu tiên và tối quan trọng là việc lập hồ sơ di tích cấp quốc gia để xác lập một "Brand Guidelines" bảo tồn khắt khe theo luật Di sản. Lớp áo pháp lý này sẽ bảo vệ những chi tiết nguyên bản của Hébrard khỏi những tác động cải tạo tự phát, đảm bảo mọi can thiệp kiến trúc mới đều phải tuân thủ nghiêm ngặt các giá trị lịch sử.

Tính linh hoạt và Không gian tương tác: Bài học từ Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2024 vừa qua tại chính không gian này đã cho thấy tiềm năng to lớn khi công trình đóng vai trò là một "Platform". Khi các không gian vốn dĩ tĩnh được thổi hồn bằng các triển lãm tương tác, nghệ thuật sắp đặt và các hoạt động văn hóa động, di sản bỗng trở nên vô cùng gần gũi và hấp dẫn với thế hệ trẻ. Đây chính là cách chúng ta "kích hoạt" di sản mà không cần phải thay đổi cấu trúc cứng của nó.

Sự cân bằng trong trải nghiệm người dùng: Một thiết kế cải tạo thích ứng thành công là khi tạo ra được sự cộng hưởng giữa các nhóm người dùng khác nhau. Du khách đến đây cảm nhận được chiều sâu lịch sử thông qua các hệ thống biển chỉ dẫn, trưng bày tinh tế; trong khi đó, những người dùng chính là giảng viên, nhà khoa học vẫn tìm thấy công năng sử dụng hiệu quả và sự thân thuộc trong không gian học thuật.
Đại học Đông Dương không cần một cuộc "thay máu" hoàn toàn để trở thành một bảo tàng theo nghĩa truyền thống. Điều nó thực sự cần là một thiết kế Cải tạo thích ứng thông minh và nhân văn. Đó là nơi mà các chi tiết kiến trúc cũ của thế kỷ trước được tôn vinh, được soi rọi bởi những giải pháp chiếu sáng và trưng bày hiện đại, nhưng quan trọng nhất, đó phải là nơi mà những hoạt động trí tuệ, những bài giảng và những nghiên cứu mới vẫn tiếp tục được "sản xuất" thay vì chỉ được "trưng bày".

Bảo tồn di sản không phải là giữ cho nó không thay đổi, mà là quản lý sự thay đổi đó sao cho bản sắc cốt lõi không bị mất đi. Đại học Đông Dương xứng đáng là một "di sản sống", một biểu tượng cho tinh thần hiếu học và sự giao thoa văn hóa mãnh liệt của Hà Nội, nơi quá khứ và tương lai cùng tồn tại trong một hình hài kiến trúc duy mỹ.

thanh hiền
Tags: 
Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo & tin tức của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Bài đăng gần đây
bottom of page