top of page

Philip Johnson: Bậc thầy của những nghịch lý và hành trình định hình diện mạo kiến trúc Mỹ

Philip Johnson (1906–2005) – chủ nhân đầu tiên của giải Pritzker – là biểu tượng đa tài của kiến trúc thế kỷ 20. Từ chủ nghĩa tối giản đến Hậu hiện đại, sự nghiệp của ông là hành trình thích nghi và đổi mới không ngừng, định hình lại tư duy kiến trúc hiện đại.

Sự khởi đầu của một huyền thoại và giải thưởng Pritzker đầu tiên

Sự khởi đầu của một huyền thoại và giải thưởng Pritzker đầu tiên
Trước khi trở thành một kiến trúc sư thực thụ, Philip Johnson đã nổi tiếng với vai trò là giám đốc đầu tiên của bộ phận kiến trúc tại Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại (MoMA). Chính tại đây, ông cùng với Henry-Russell Hitchcock đã giới thiệu khái niệm "Phong cách Quốc tế" đến công chúng Mỹ thông qua một cuộc triển lãm mang tính bước ngoặt năm 1932. Sự nhạy bén trong việc nhận diện các xu hướng kiến trúc từ châu Âu đã giúp ông tạo dựng một nền tảng lý luận vững chắc trước khi bắt tay vào thiết kế công trình đầu tiên. Ông luôn quan niệm rằng kiến trúc là sự kết hợp giữa nghệ thuật thị giác và công năng sử dụng, một quan điểm xuyên suốt trong mọi tác phẩm sau này.

Việc Philip Johnson nhận giải thưởng Pritzker đầu tiên trong lịch sử không chỉ là một cột mốc cá nhân mà còn là sự công nhận cho một tư duy kiến trúc đa diện. Ban giám khảo năm đó đã ca ngợi ông là người có công lao to lớn trong việc định hình các chuẩn mực thẩm mỹ cho các tòa tháp văn phòng và nhà ở tại Hoa Kỳ. Johnson không bao giờ tự giới hạn mình trong một phong cách cố định, ông coi sự thay đổi là yếu tố sống còn để kiến trúc không bị lạc hậu. Đối với ông, mỗi công trình là một cơ hội để thử nghiệm những vật liệu mới và những ngôn ngữ thiết kế khác nhau, từ thép và kính đến đá granite hồng hay đồng dát vàng.

The Glass House: Bản tuyên ngôn về sự minh bạch và tối giản
Hoàn thành vào năm 1949 tại New Canaan, Connecticut, The Glass House (Nhà Kính) là tác phẩm mang tính biểu tượng nhất và cũng là nơi gắn bó lâu dài nhất với cuộc đời Johnson. Công trình này được coi là một bản tuyên ngôn của chủ nghĩa hiện đại, nơi mà mọi ranh giới giữa không gian bên trong và thiên nhiên bên ngoài dường như bị xóa bỏ hoàn toàn. Với thiết kế hình hộp chữ nhật đơn giản, tòa nhà sử dụng những tấm kính lớn bao quanh toàn bộ diện tích, biến khung cảnh thiên nhiên trở thành những bức tranh sống động thay đổi theo mùa. Đây không chỉ là một ngôi nhà, mà là một trải nghiệm về thị giác và sự tự do trong không gian sống.

Cấu trúc của The Glass House dựa trên một khung thép đen tinh giản, được đặt trên một nền gạch đỏ cao hơn mặt đất một khoảng nhỏ để tạo cảm giác nhẹ nhàng. Bên trong, không gian mở được duy trì tối đa, chỉ có một trụ gạch hình trụ duy nhất chứa phòng tắm là vươn lên đến tận trần nhà. Sự phân chia các khu vực chức năng như phòng ngủ, khu vực ăn uống hay nơi tiếp khách chỉ mang tính ước lệ thông qua cách sắp xếp nội thất gỗ óc chó. Johnson đã chứng minh rằng sự sang trọng không nằm ở sự cầu kỳ, mà nằm ở sự tinh tế trong việc xử lý ánh sáng và sự hòa hợp tuyệt đối với cảnh quan xung quanh.

Nhiều nhà phê bình kiến trúc đã so sánh The Glass House với ngôi nhà Farnsworth của Ludwig Mies van der Rohe, nhưng tác phẩm của Johnson mang một nét cá tính riêng biệt. Trong khi Mies theo đuổi sự hoàn hảo tuyệt đối của cấu trúc, Johnson lại chú trọng đến tính kịch nghệ và cách con người tương tác với không gian. Nhà Kính không chỉ là nơi để ở, mà còn là một "phòng thí nghiệm" để ông quan sát sự phản chiếu của ánh sáng trên mặt kính và sự thay đổi của bóng tối theo thời gian. Di sản của công trình này vẫn còn vẹn nguyên giá trị, là điểm đến không thể bỏ lỡ đối với bất kỳ ai muốn tìm hiểu về cội nguồn của kiến trúc tối giản đương đại.

Tòa nhà Seagram: Đỉnh cao của phong cách kiến trúc Quốc tế
Vào năm 1958, Philip Johnson đã hợp tác cùng bậc thầy Ludwig Mies van der Rohe để tạo nên Tòa nhà Seagram, một trong những tháp văn phòng có sức ảnh hưởng nhất thế kỷ 20. Tọa lạc tại Manhattan, New York, tòa tháp 38 tầng này được coi là chuẩn mực cho mọi kiến trúc cao tầng hiện đại với sự tối giản về hình khối và sang trọng về vật liệu. Seagram không chỉ là một tòa nhà văn phòng thông thường, nó là một tác phẩm nghệ thuật bằng đồng và kính đứng sừng sững giữa lòng thành phố sôi động. Sự kết hợp giữa tư duy cấu trúc của Mies và sự tinh tế trong trang trí của Johnson đã tạo nên một tổng thể hoàn mỹ.

Điểm đột phá nhất của Tòa nhà Seagram chính là cách nó tương tác với không gian đô thị thông qua một quảng trường lớn phía trước. Thay vì xây dựng sát vỉa hè để tối đa hóa diện tích như các tòa nhà cùng thời, các kiến trúc sư đã lùi tòa tháp lại để tạo ra một không gian công cộng quý giá cho người dân New York. Quảng trường bằng đá hoa cương với những đài phun nước hiện đại không chỉ tôn lên vẻ đẹp của tòa tháp mà còn làm thay đổi quy hoạch của cả khu vực Đại lộ Park. Chính quyết định này đã tạo ra một tiền lệ mới cho thiết kế đô thị, nơi mà lợi ích của cộng đồng được đặt lên hàng đầu trong các dự án thương mại.

Về mặt kỹ thuật, Tòa nhà Seagram sử dụng hệ thống khung thép bọc đồng bên ngoài để tạo nên những đường gờ dọc mạnh mẽ, nhấn mạnh chiều cao của công trình. Những tấm kính màu hổ phách kết hợp với bề mặt đồng tạo nên một màu sắc ấm áp và quyền quý, thay đổi sắc độ theo ánh sáng mặt trời. Nội thất của tòa nhà, bao gồm cả nhà hàng Four Seasons danh tiếng, cũng do Philip Johnson trực tiếp đảm nhiệm thiết kế để đảm bảo sự đồng bộ tuyệt đối về phong cách. Seagram không chỉ là biểu tượng của sức mạnh kinh tế mà còn là minh chứng cho việc kiến trúc có thể nâng tầm giá trị thương hiệu thông qua thẩm mỹ và chất lượng hoàn thiện.

QUẢNG TRƯỜNG TƯỞNG NIỆM JOHN F.KENNEDY

Quảng trường tưởng niệm John F. Kennedy: Sự tĩnh lặng giữa lòng Dallas
Khánh thành vào năm 1970 tại Dallas, Texas, Quảng trường tưởng niệm John F. Kennedy là một minh chứng khác cho khả năng xử lý không gian đầy tính kịch nghệ của Philip Johnson. Thay vì thiết kế một bức tượng hay một biểu tượng truyền thống, Johnson đã tạo ra một không gian trống rỗng đầy ám ảnh dưới hình dáng một lăng mộ mở. Công trình bao gồm những bức tường bê tông trắng cao lớn bao quanh một khoảng sân trống, tạo ra một khu vực tĩnh lặng biệt lập với sự ồn ào của thành phố xung quanh. Đây là nơi để mọi người dừng chân, suy ngẫm và tưởng nhớ về vị tổng thống quá cố trong một bầu không khí thiêng liêng và riêng tư.

Thiết kế của quảng trường gây ấn tượng mạnh bởi cảm giác "lơ lửng" của những khối bê tông khổng lồ nhờ một hệ thống nam châm và kết cấu ẩn dưới chân đế. 72 cột trụ bê tông trắng được sắp xếp khéo léo để tạo ra một khoảng trống ở phía dưới, khiến người xem có cảm giác những bức tường này không hề chạm đất. Johnson muốn tạo ra một biểu tượng cho tinh thần tự do và sự nhẹ nhàng, vượt qua những đau thương của lịch sử. Khoảng trống trung tâm không chỉ là một sự lựa chọn về thẩm mỹ, mà nó còn tượng trưng cho khoảng trống mà Tổng thống Kennedy để lại trong lòng người dân Mỹ sau biến cố ám sát.

Quảng trường không có những chi tiết trang trí cầu kỳ, chỉ có một phiến đá granite vuông vức nằm giữa lòng không gian, trên đó khắc tên vị tổng thống bằng chữ dát vàng. Sự tối giản này buộc người tham quan phải tập trung hoàn toàn vào cảm xúc và ý niệm hơn là vẻ đẹp bên ngoài của công trình. Johnson đã sử dụng ánh sáng tự nhiên từ bầu trời và sự tương phản giữa các mảng tường trắng với bầu trời xanh để tạo nên một trải nghiệm thị giác tĩnh tại. Công trình này là một bài học về việc làm thế nào để kiến trúc có thể kể chuyện thông qua sự im lặng và những khoảng không trống rỗng.

Quảng trường Thanksgiving: Ốc đảo tâm linh dưới mặt đất
Nằm sâu dưới mặt đất tại Dallas, Quảng trường Thanksgiving (Quảng trường Tạ Ơn) là một trong những dự án độc đáo nhất của Philip Johnson, hoàn thành vào năm 1976. Công trình này không chỉ là một công viên đô thị mà còn là một không gian liên tôn giáo, nơi khuyến khích sự đoàn kết và lòng biết ơn của cộng đồng. Với thiết kế hình xoắn ốc độc đáo, nhà nguyện trung tâm vươn cao khỏi mặt đất như một biểu tượng của sự thăng hoa và niềm hy vọng. Sự kết hợp giữa các yếu tố nước, cây xanh và kiến trúc đá đã biến nơi đây thành một ốc đảo yên bình giữa những tòa cao ốc bê tông của Dallas.

Điểm nhấn nổi bật nhất của quảng trường chính là Nhà nguyện Tạ Ơn với phần mái vòm xoắn ốc cao 27 mét. Phía bên trong mái vòm là một kiệt tác kính màu mang tên "Glory Window", được tạo thành từ 73 tấm kính rực rỡ sắc màu, tượng trưng cho hành trình của tâm hồn hướng về ánh sáng. Khi ánh nắng mặt trời xuyên qua các tấm kính, toàn bộ không gian bên trong nhà nguyện như bừng sáng trong một dải cầu vồng huyền ảo, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm và kỳ bí. Johnson đã khéo léo sử dụng các vật liệu tự nhiên như đá granite hồng để tạo ra sự kết nối giữa các khu vườn, đài phun nước và các lối đi bộ.

Quảng trường Thanksgiving còn chứa đựng những thông điệp nhân văn sâu sắc thông qua những bia đá khắc trích dẫn từ các văn bản tôn giáo và triết học trên khắp thế giới. Đây không chỉ là nơi để thư giãn mà còn là địa điểm để người dân học cách trân trọng những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống hàng ngày. Việc đặt một phần không gian dưới mặt đất giúp giảm thiểu tiếng ồn đô thị, tạo ra một ranh giới tự nhiên để bảo vệ sự tĩnh lặng của khu vườn. Đối với Johnson, đây là một dự án mà ông dành nhiều tâm huyết để chứng minh rằng kiến trúc có thể đóng vai trò là cầu nối hàn gắn và xây dựng lòng tin trong xã hội.

550 Madison Avenue: Bước ngoặt lịch sử sang chủ nghĩa Hậu hiện đại
Vào năm 1984, tòa tháp 550 Madison Avenue (trước đây là tòa nhà AT&T) đã gây ra một cơn địa chấn trong giới kiến trúc thế giới khi chính thức ra mắt tại Manhattan. Philip Johnson đã táo bạo từ bỏ những chiếc hộp kính bóng bẩy của Phong cách Quốc tế để quay lại với những giá trị cổ điển và trang trí. Công trình gây ấn tượng mạnh với phần mái theo kiểu "broken pediment" (đỉnh tam giác bị phá vỡ), lấy cảm hứng từ những chiếc tủ đồ gỗ Chippendale của thế kỷ 18. Sự lựa chọn này đã đánh dấu sự lên ngôi chính thức của chủ nghĩa Hậu hiện đại, nơi mà sự hài hước và các tham chiếu lịch sử được chào đón trở lại.

Toàn bộ bề mặt tòa tháp được ốp bằng đá granite hồng cao cấp, tạo nên một vẻ ngoài vững chãi và cổ kính hơn so với những tòa nhà lân cận. Lối vào hình vòm cung khổng lồ cao tới 7 tầng không chỉ là điểm nhấn kiến trúc mà còn tạo ra một không gian sảnh đón vô cùng ấn tượng và quyền quý. Johnson muốn thách thức sự đơn điệu của những tòa nhà cao tầng bọc kính đang chiếm lĩnh đường chân trời New York lúc bấy giờ. Bằng cách sử dụng đá tự nhiên và các chi tiết điêu khắc, ông đã mang lại cho tòa tháp văn phòng một cá tính riêng biệt, vừa hiện đại vừa mang đậm âm hưởng của quá khứ.

Tòa nhà 550 Madison không chỉ là một công trình thương mại mà còn là một tuyên ngôn về sự tự do sáng tạo trong kiến trúc. Dù nhận được nhiều ý kiến trái chiều từ giới phê bình thời bấy giờ, công trình này vẫn đứng vững như một cột mốc quan trọng trong lịch sử thiết kế. Nó mở đường cho một thế hệ kiến trúc sư mới dám mơ ước và sử dụng những ngôn ngữ biểu đạt đa dạng hơn cho các công trình cao tầng. Ngày nay, 550 Madison đã được công nhận là một di tích văn hóa của New York, minh chứng cho tầm nhìn vượt thời gian của Philip Johnson trong việc dự báo sự thay đổi của các trào lưu thẩm mỹ.

One Atlantic Center: Vẻ đẹp tân Gothic trên bầu trời Atlanta
Hoàn thành vào năm 1987, Tòa nhà One Atlantic Center (hay còn gọi là Tháp IBM) là một minh chứng cho sự linh hoạt của Philip Johnson trong việc xử lý các phong cách lịch sử khác nhau. Tọa lạc tại Midtown Atlanta, tòa tháp 50 tầng này gây ấn tượng bởi vẻ ngoài tráng lệ, lấy cảm hứng từ kiến trúc Gothic cổ điển. Với phần chân đế trang trí công phu và đỉnh tháp hình kim tự tháp, One Atlantic Center đã trở thành một điểm nhấn không thể thay thế trên đường chân trời của Atlanta. Đây là một ví dụ tiêu biểu cho cách Johnson kết hợp sự bề thế của kiến trúc cao tầng với những chi tiết tinh xảo của mỹ thuật truyền thống.

Vật liệu chính được sử dụng cho bề mặt tòa nhà là đá granite Tây Ban Nha màu hồng, mang lại sắc thái ấm áp và sang trọng dưới ánh nắng mặt trời. Các cửa sổ hình vòm và các chi tiết giá đỡ (corbel) được sắp xếp một cách nhịp nhàng theo chiều dọc, tạo ra những đường nét thanh thoát hướng lên bầu trời. Đặc biệt, đỉnh tháp hình kim tự tháp bằng đồng được dát vàng ở chóp là một điểm nhấn thị giác cực kỳ mạnh mẽ, giúp tòa nhà dễ dàng được nhận diện từ xa. Johnson đã thành công trong việc tạo ra một cấu trúc văn phòng mang dáng dấp của một thánh đường hiện đại, nơi mà công nghệ xây dựng phục vụ cho các mục đích thẩm mỹ cao quý.

Vào ban đêm, One Atlantic Center trở nên lung linh hơn bao giờ hết nhờ hệ thống chiếu sáng nghệ thuật tập trung vào các đỉnh nhọn và đường gờ trang trí. Ánh sáng vàng dịu nhẹ phản chiếu trên bề mặt đá granite và đồng tạo nên một vẻ đẹp kiêu hãnh, biến tòa nhà thành một biểu tượng cho sự thịnh vượng của Atlanta. Sự chú trọng đến từng chi tiết nhỏ nhất trong thiết kế chân đế đã giúp công trình này thân thiện hơn với người đi bộ dưới mặt đất, phá bỏ cảm giác áp chế thường thấy của các tòa tháp chọc trời. Tác phẩm này một lần nữa khẳng định Philip Johnson là bậc thầy trong việc tái hiện và làm mới các giá trị kiến trúc Gothic trong bối cảnh hiện đại.

Di sản trường tồn của một nhà cách tân kiến trúc
Philip Johnson qua đời vào năm 2005, để lại một di sản đồ sộ gồm những công trình không chỉ làm thay đổi diện mạo các thành phố mà còn làm thay đổi cách chúng ta tư duy về kiến trúc. Ông đã dạy chúng ta rằng không có một phong cách nào là vĩnh cửu, và kiến trúc sư phải luôn là người quan sát nhạy bén những chuyển biến của xã hội. Sự dũng cảm của ông khi dám rũ bỏ Phong cách Quốc tế để theo đuổi Hậu hiện đại đã mở ra một kỷ nguyên mới của sự đa dạng và giàu bản sắc trong thiết kế. Những công trình của ông, từ Ngôi nhà Kính khiêm nhường đến những tòa tháp granite hồng, vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho các thế hệ kiến trúc sư trẻ về niềm đam mê và sự sáng tạo không giới hạn.

Nhìn lại sự nghiệp của Philip Johnson, người ta thấy một cuộc đời tận hiến cho nghệ thuật và sự hoàn mỹ. Ông không chỉ xây dựng những bức tường, ông xây dựng những biểu tượng và những không gian chứa đựng cảm xúc con người. Khả năng kết nối giữa quá khứ và tương lai của ông đã giúp kiến trúc hiện đại không bị rơi vào sự khô khan và vô hồn. Philip Johnson sẽ luôn được nhớ đến như một vị kiến trúc sư tài ba, một người tiên phong đã phá vỡ mọi giới hạn để biến những khối bê tông, thép và kính thành những tác phẩm nghệ thuật sống mãi với thời gian.

Kiến trúc, đối với Philip Johnson, là một trò chơi nghiêm túc giữa hình khối, ánh sáng và lịch sử. Mỗi công trình ông để lại đều mang một phần tâm hồn và những suy tư của ông về thời đại mà ông đang sống. Cho dù phong cách có thay đổi theo thời gian, cái tâm thế luôn tìm kiếm cái mới và trân trọng cái cũ của ông vẫn là bài học quý giá nhất cho ngành kiến trúc. Di sản của Philip Johnson sẽ còn tiếp tục được bàn luận, học hỏi và chiêm ngưỡng chừng nào con người còn khao khát cái đẹp và sự hoàn thiện trong không gian sống của mình.

LAM VY

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo & tin tức của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Bài đăng gần đây
bottom of page