top of page

Đô thị đổi thay, bản sắc còn lại gì? Góc nhìn từ một di sản 140 năm tuổi

Giữa lòng Khu Công nghệ cao hiện đại, một buổi sáng nắng gắt ngày Kiến trúc Việt Nam 27/4 đã trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Gần 50 sinh viên kiến trúc và mỹ thuật cùng hội ngộ tại nhà cổ Tri huyện Nguyễn Minh Giác để lắng nghe nhịp thở của di sản 140 năm, qua đó tìm kiếm lời giải cho việc kết nối quá khứ vào tầm nhìn tương lai của đô thị.

Giữa lòng Khu Công nghệ cao hiện đại, gần 50 sinh viên kiến trúc và mỹ thuật cùng hội ngộ tại nhà cổ Tri huyện Nguyễn Minh Giác để lắng nghe nhịp thở của di sản 140 năm, tìm kiếm lời giải cho việc kết nối quá khứ vào tầm nhìn tương lai của đô thị.

Trong dòng chảy hối hả của một đô thị đang vươn mình trở thành trung tâm công nghệ, đôi khi chúng ta vô tình lướt qua những "khoảng lặng" đầy giá trị của lịch sử. Ngày 27/4 - Ngày Kiến trúc Việt Nam - không chỉ là dịp để tôn vinh những công trình hiện đại, mà còn là thời điểm để giới nghề lặng mình nhìn lại những giá trị cốt lõi đã tạo nên bản sắc kiến trúc dân tộc. Sáng Chủ nhật vừa qua, trong cái nắng chói chang của Sài Gòn, một cuộc hội ngộ giữa các thế hệ đã diễn ra tại một không gian đặc biệt: Nhà cổ Tri huyện Nguyễn Minh Giác.

Những nét vẽ nối liền thế kỷ
Địa điểm lần này không phải là một văn phòng kiến trúc hào nhoáng hay một công trình đương đại đoạt giải quốc tế, mà là một ngôi nhà đã đứng vững hơn 140 năm. Thời gian, vốn dĩ là kẻ thù của vật chất, đã để lại những dấu vết rõ rệt trên cơ thể của di sản này. Sự bào mòn của năm tháng phối hợp với sự thay đổi của địa chất đã khiến tường nhà nứt toác, hiện tượng lún và ngập nước quanh vườn trở thành nỗi lo thường trực cho chủ nhân.

Tuy nhiên, dường như cái hồn cốt của kiến trúc Việt xưa vẫn chưa hề lung lay. Tổng thể ngôi nhà vẫn giữ được sự cân đối, hài hòa đến kinh ngạc. Những chi tiết hoa văn, các mảng phù điêu tinh xảo và hệ thống cột gỗ vẫn còn nguyên vẹn, minh chứng cho một thời kỳ đỉnh cao của kỹ thuật xây dựng và nghệ thuật điêu khắc cuối thế kỷ 19.

Gần 50 sinh viên đến từ các trường Đại học Kiến trúc, Mỹ thuật, Tôn Đức Thắng và Bách Khoa đã không quản ngại nắng nóng để có mặt. Với bút chì, màu nước và giấy vẽ, các em bắt đầu hành trình "đối thoại" với di sản. Ký họa không chỉ là việc sao chép lại hình ảnh, mà là quá trình quan sát tỉ mỉ, thấu hiểu cấu trúc và cảm thụ năng lượng của không gian. Thông qua ngôn ngữ của hội họa, những chi tiết kiến trúc vốn dĩ xa lạ với sách vở hiện đại bỗng trở nên sống động và gần gũi hơn bao giờ hết.

Người giữ lửa và những trăn trở về sự đứt gãy
Tiếp đón đoàn ký họa là chú Nguyễn Minh Luận - cháu nội của cụ Tri huyện Nguyễn Minh Giác. Là một nghệ sĩ điêu khắc từng theo học tại trường Mỹ thuật Gia Định danh tiếng, chú Luận mang trong mình vẻ vui vẻ, hào sảng đặc trưng của người phương Nam nhưng cũng chứa đựng đầy tâm tư về ngôi nhà của tổ tiên.

Nghe chú kể về lịch sử ngôi nhà, về cách mà những người thợ xưa đã chọn gỗ, chạm trổ từng nét phù điêu, chúng tôi mới thấu hiểu được cái giá của việc gìn giữ. Chú không chỉ giữ một ngôi nhà, chú đang giữ lại một phần ký ức của vùng đất này. Những tiếng nói và mong muốn của các bạn trẻ trong buổi giao lưu đã thắp lên một hy vọng mới: Liệu nơi này có thể trở thành một không gian văn hóa, một trung tâm triển lãm hay một không gian nghệ thuật nằm ngay giữa Khu Công nghệ cao?

Trong tư duy thiết kế của giới kiến trúc sư trẻ hiện nay, xu hướng tích hợp di sản vào đời sống hiện đại đang trở thành một thách thức thú vị. Ngôi nhà cổ Nguyễn Minh Giác chính là một bài toán thực tế về việc bảo tồn thích nghi những giá trị bền vững trong thời đại công nghệ số hoá.

Đó thực sự là một tầm nhìn đầy nhân văn. Một đô thị thông minh và hiện đại đến đâu đi chăng nữa mà thiếu vắng đi chiều sâu văn hóa và sự kết nối với quá khứ thì đó chỉ là một đô thị "không có gốc". Nếu chúng ta để mặc cho di sản bị đứt gãy, để cho những thành tựu về kỹ thuật xây dựng và lịch sử hơn 140 năm này chìm vào quên lãng, thì đó chính là một lỗi lầm lớn đối với các thế hệ mai sau.

Di sản là nguồn lực, không phải gánh nặng
Trong tư duy thiết kế của giới kiến trúc sư trẻ hiện nay, xu hướng tích hợp di sản vào đời sống hiện đại đang trở thành một thách thức thú vị. Ngôi nhà cổ Nguyễn Minh Giác chính là một bài toán thực tế về việc bảo tồn thích nghi. Thay vì nhìn nhận sự xuống cấp là dấu chấm hết, hãy xem đó là điểm bắt đầu cho những giải pháp kiến trúc bền vững.

Việc kết nối các trường đào tạo với những không gian di sản như thế này là điều cực kỳ cần thiết. Nó giúp các sinh viên - những nhà thiết kế tương lai - hiểu rằng kiến trúc không chỉ là xây mới, mà còn là sự kế thừa. Những nếp gấp thời gian trên tường, độ bóng của gỗ qua hàng trăm năm sử dụng là những thứ không một công nghệ 3D hay vật liệu mới nào có thể mô phỏng hoàn hảo được.Sự đứt gãy với quá khứ có thể được hàn gắn nếu chúng ta thực sự bắt tay vào hành động, bắt đầu từ việc trân trọng từng viên gạch, từng mảng phù điêu còn sót lại của cha ông.

Ngôi nhà cổ giữa khu công nghệ cao, nếu được chuyển mình thành một không gian nghệ thuật, sẽ là một minh chứng hùng hồn nhất cho sự hòa hợp giữa truyền thống và hiện đại, giữa di sản và công nghệ. Đó không chỉ là điều tuyệt vời, mà là một sứ mệnh mà giới kiến trúc sư chúng ta cần theo đuổi.

thanh hiền

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo & tin tức của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Bài đăng gần đây
bottom of page