top of page

Thị trấn Hoàng Hôn Phú Quốc – tôi có đang lạc vào nước Ý?

Lần đầu đặt chân tới Thị trấn Hoàng Hôn ở Nam đảo Phú Quốc, tôi có một cảm giác rất lạ: mọi thứ đều đẹp, nhưng vẻ đẹp ấy không hề xa lạ. Ngược lại, nó gợi nhớ đến những hình ảnh đã từng thấy đâu đó – trong sách, trong phim, trong những chuyến đi qua châu Âu, cụ thể hơn là vùng Địa Trung Hải nước Ý.

Những con dốc lát đá uốn lượn theo sườn đồi, những khung cửa vòm, phù điêu, tượng trang trí, đài phun nước, sắc tường ấm áp dưới nắng… Tất cả tạo nên một không gian khiến tôi có cảm giác như mình đang bước vào một thị trấn ven biển châu Âu, chỉ khác là trước mặt không phải Địa Trung Hải, mà là vịnh Thái Lan.

Tôi nghĩ điều thú vị nhất của Thị trấn Hoàng Hôn nằm ở chỗ: nơi này không cố giấu đi nguồn cảm hứng của mình. Nó không tuyên bố là “bản sắc bản địa”, cũng không ngại việc gợi nhắc đến Pompeii, Siena hay những quảng trường cổ của Ý. Kiến trúc ở đây chọn cách kể một câu chuyện quen thuộc, nhưng kể lại trong một bối cảnh hoàn toàn khác.

Ở góc độ chuyên môn, đây là một dạng kiến trúc trải nghiệm rất rõ ràng. Không gian được tổ chức để người ta đi bộ, ngước nhìn, chụp ảnh, dừng lại, rồi tiếp tục khám phá. Mỗi góc phố, mỗi bậc thang đều được chăm chút để tạo cảm giác trọn vẹn, dễ chịu. Tôi có thể hiểu vì sao nhiều du khách nước ngoài, trong đó có cả báo chí Úc, lại cảm thấy bất ngờ khi khám phá nơi này.

Có một chi tiết khiến tôi suy nghĩ khá nhiều: những bậc thang đất nung nhạt màu dẫn xuống biển. Chúng rất “Ý”, nhưng khi đặt trong ánh nắng gắt và gió biển của Phú Quốc, tôi lại thấy chúng không hề lạc lõng. Có lẽ, sự phù hợp này không đến từ yếu tố văn hóa, mà đến từ điều kiện khí hậu tương đồng – nắng nhiều, ánh sáng mạnh, mặt nước rộng mở. Kiến trúc, trong trường hợp này, tìm được tiếng nói chung với thiên nhiên, dù ngôn ngữ hình thức không xuất phát từ bản địa.

Cầu Hôn là một điểm dừng chân khác khiến tôi ấn tượng. Vào khoảnh khắc hoàng hôn, cây cầu hiện lên như một tác phẩm điêu khắc hơn là một công trình giao thông. Nó tạo ra một khoảnh khắc rất “đắt”, nơi con người, ánh sáng và mặt biển cùng hiện diện trong một khung hình. Tôi không nghĩ quá nhiều về biểu tượng hay ý nghĩa sâu xa ở đây; đôi khi, việc kiến trúc tạo ra một trải nghiệm đẹp và đáng nhớ đã là đủ.

Trong tổng thể đó, Sun Signature Gallery lại mang đến một cảm giác khác. Không gian này khiến tôi chậm lại. Nó không chỉ để ngắm, mà để quan sát kỹ hơn, để đọc được những lớp lang trong cách tổ chức không gian, vật liệu và câu chuyện. Ở đây, kiến trúc không đơn thuần là phông nền du lịch, mà có chiều sâu hơn về tư duy tạo hình và trưng bày.

Tôi không nghĩ Thị trấn Hoàng Hôn cần được nhìn bằng lăng kính đúng – sai hay thật – giả. Với tôi, đây là một lựa chọn kiến trúc rõ ràng, phục vụ cho du lịch, cho trải nghiệm, cho cảm xúc thị giác. Nó không đại diện cho toàn bộ Phú Quốc, cũng không thay thế những giá trị bản địa khác của hòn đảo này.

Nhưng trong một thế giới du lịch ngày càng cạnh tranh, nơi con người di chuyển nhanh và muốn “cảm” một nơi chỉ trong vài ngày, thậm chí vài giờ, tôi hiểu vì sao một không gian như Thị trấn Hoàng Hôn lại tồn tại – và thu hút.

Có lẽ, thay vì hỏi “đây có phải nước Ý không?”, câu hỏi nhẹ nhàng hơn là: liệu mình có đang tận hưởng tốt khoảnh khắc mình đứng ở đây hay không. Và với riêng tôi, trong ánh chiều buông xuống ở Nam đảo Phú Quốc, câu trả lời là có.

Thuyphuong2

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo & tin tức của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Bài đăng gần đây
bottom of page