top of page

Bảo tàng bên lũy tre: nơi lưu giữ linh hồn những cây cầu đá cổ

Nằm ẩn mình trong một rừng tre thanh bình tại thị trấn Mazha, Huệ Châu, bảo tàng vi mô do LUO Studio thiết kế không chỉ là một trạm dừng chân du lịch. Đây là một tác phẩm kiến trúc tinh tế, kể lại câu chuyện về những cây cầu đá dân gian đang dần bị lãng quên thông qua ngôn ngữ của bê tông, gỗ và ánh sáng.

Nằm ẩn mình trong một rừng tre thanh bình tại thị trấn Mazha, Huệ Châu, bảo tàng vi mô do LUO Studio thiết kế không chỉ là một trạm dừng chân du lịch. Đây là một tác phẩm kiến trúc tinh tế, kể lại câu chuyện về những cây cầu đá dân gian đang dần bị lãng quên thông qua ngôn ngữ của bê tông, gỗ và ánh sáng.

Sự hồi sinh của tri thức bản địa qua ngôn ngữ kiến trúc
Dự án bắt đầu từ một câu hỏi trăn trở của đội ngũ kiến trúc sư khi đứng trước cầu đá cổ Shisanba: Làm thế nào để kiến trúc có thể phản hồi và tôn vinh những di sản thủ công tiền công nghiệp? Thay vì xây dựng một cấu trúc phô trương, LUO Studio đã chọn cách tiếp cận "can thiệp nhẹ", biến bảo tàng thành một phần của hệ sinh thái rừng tre. Công trình đóng vai trò vừa là không gian trưng bày, vừa là tiện ích công cộng với khu vực cà phê và nghỉ chân.

Điểm nhấn của thiết kế nằm ở việc tái hiện hai loại hình cầu đặc trưng của vùng Huệ Châu: cầu "ngực ngỗng" (baqiao) và cầu "chân ghế" (gaoqiao). Khối nhà chính mô phỏng cấu trúc cầu "ngực ngỗng" với khối bê tông hình thoi tựa như trụ cầu, được xuyên qua bởi một hành lang gỗ đại diện cho mặt cầu. Cách tổ chức không gian này không chỉ tạo ra sự liên kết về mặt thị giác mà còn là sự tri ân đối với logic xây dựng truyền thống của các nghệ nhân xưa.

Bảo tàng trở thành một "chiếc bình" chứa đựng những câu chuyện lịch sử. Những bản khắc gỗ của nghệ sĩ Liu Qingyuan về các cây cầu cổ được trưng bày trang trọng, biến không gian này thành nơi đối thoại giữa quá khứ và hiện tại. Tại đây, kiến trúc không chỉ nâng đỡ những bước chân mà còn nâng đỡ cả những giá trị văn hóa đang đứng trước nguy cơ bịMARGINALIZED hóa trong quá trình đô thị hóa nhanh chóng.

Nghệ thuật sắp đặt không gian và nhịp điệu của ánh sáng
Hệ thống lối đi trên cao (walkway) là một sự tái hiện thông minh cấu trúc cầu "chân ghế" (gaoqiao). Các trụ và dầm bê tông đúc tại chỗ mô phỏng kỹ thuật ghép mộng đá tinh xảo của địa phương. Với hình dáng thanh mảnh của cấu trúc hình thang cân, lối đi uốn lượn xuyên qua rừng tre, tạo nên một hành trình trải nghiệm đa giác quan cho du khách trước khi dẫn lối họ đến tầm nhìn bao quát toàn cảnh cầu cổ Shisanba.

Các chi tiết kiến trúc được chắt lọc từ những ký ức của các ngôi nhà cổ của người Hách Gia (Hakka). Những ô cửa sổ hình quả bầu, hình bán nguyệt hay hình tam giác được trổ trên tường bê tông, lấy cảm hứng từ các lỗ hổng trên tường bao quanh làng cổ. Ánh sáng xuyên qua những khe hở này, cùng với những khoảng hở được tính toán trên mặt sàn gỗ, tạo nên một vũ điệu của bóng đổ, thay đổi theo từng nhịp di chuyển của mặt trời.

LUO Studio đã thể hiện sự tinh tế qua việc tái sử dụng các khuôn thép dùng để đúc trụ bê tông làm kênh thoát nước ngoài trời. Hai dầm bê tông thừa cũng được tận dụng làm ghế ngồi bên bờ sông. Cách tiếp cận này không chỉ thể hiện tư duy thiết kế bền vững mà còn tạo ra sự thô mộc, chân thực cho công trình. Mỗi vật liệu, mỗi khoảng trống đều được sắp đặt để tôn vinh vẻ đẹp tĩnh lặng của rừng tre và dòng sông.

LUO Studio đã thể hiện sự tinh tế qua việc tái sử dụng các khuôn thép dùng để đúc trụ bê tông làm kênh thoát nước ngoài trời. Hai dầm bê tông thừa cũng được tận dụng làm ghế ngồi bên bờ sông. Cách tiếp cận này không chỉ thể hiện tư duy thiết kế bền vững mà còn tạo ra sự thô mộc, chân thực cho công trình. Mỗi vật liệu, mỗi khoảng trống đều được sắp đặt để tôn vinh vẻ đẹp tĩnh lặng của rừng tre và dòng sông.

Bảo tồn ký ức trong nhịp sống đương đại
Trong kỷ nguyên của sự dư thừa thông tin và vật chất, bảo tàng vi mô này đặt ra câu hỏi về ý nghĩa của việc xây dựng ngày nay. Công trình không cố gắng tạo ra một biểu tượng mới tách biệt khỏi bối cảnh, mà nỗ lực làm hữu hình hóa những giá trị di sản đang dần trở nên vô hình. Rừng tre được giữ lại tối đa, tạo nên hình ảnh thơ mộng "tre bên cửa sổ trong mưa bụi" – một hình ảnh đậm chất thi ca trong văn hóa Su Dongpo.

Bảo tàng vi mô Những cây cầu Lịch sử Huizhou là minh chứng cho thấy kiến trúc có thể trở thành phương tiện để kể chuyện và lưu giữ ký ức. Khi du khách dừng chân thưởng trà hoặc đi dạo trên hành lang gỗ, họ không chỉ trải nghiệm một không gian hiện đại mà còn cảm nhận được sự hiện diện của những nghệ nhân đá từ nhiều thập kỷ trước. Đó là sự kết nối vô hình nhưng bền chặt giữa con người, kiến trúc và lịch sử vùng đất.

Dự án đã thành công trong việc tạo ra một "điểm dừng văn hóa" đúng nghĩa trên tuyến đường du lịch dài 218 km. Nó cho thấy những can thiệp nhỏ nhưng có chiều sâu về tri thức bản địa có thể mang lại sức sống mới cho những vùng nông thôn đang bị lãng quên. Bảo tàng bên lũy tre làng không chỉ là một công trình đẹp, mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc trân trọng những giá trị bền vững và nhân văn trong kiến trúc.

Thông tin dự án:

Công trình: Bảo tàng vi mô Những cây cầu Lịch sử Dân gian Huizhou.
Địa điểm: Thị trấn Mazha, Huệ Châu, Quảng Đông, Trung Quốc.
Thiết kế: LUO studio.
Diện tích: 73 m².
Năm hoàn thành: 2025.
Nhiếp ảnh: Zhu Yumeng – Coppak Studio.
Nguồn: Design Boom, Divisare, Archello.

Trúc Minh

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo & tin tức của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Bài đăng gần đây
bottom of page