top of page

"Tôi không gửi gắm thông điệp nào trong các thiết kế của mình" – Cùng lắng nghe quan điểm thiết kế của KTS Smiljan Radić, Chủ nhân giải Pritzker 2026

Giữa một thế giới kiến trúc hào nhoáng và ồn ào, Smiljan Radić chọn cách đứng ngoài các xu hướng chủ lưu để theo đuổi một "nỗi ám ảnh" riêng biệt – nơi mỗi viên đá hay lớp màng mỏng đều tự kể câu chuyện về sự tồn tại mong manh của con người. Kiến trúc sư người Chile đầy bí ẩn – Smiljan Radić – khẳng định rằng tác phẩm của ông không nên được xem là khuôn mẫu cho kiến trúc "tốt hay xấu". Chia sẻ này nằm trong buổi phỏng vấn độc quyền ngay sau chiến thắng "gây kinh ngạc" của ông tại giải thưởng Pritzker 2026.

KTS Smiljan Radić, Chủ nhân giải Pritzker 2026 nói về quan điểm của mình

Triết lý về sự ẩn dật và đối thoại hạn chế
Tầm nhìn kiến trúc của Radić cũng giống như các sản phẩm của ông: súc tích, kiên nhẫn và được chắt lọc kỹ lưỡng. Dù được giới chuyên môn đánh giá rất cao, Radić không sở hữu danh mục dày đặc các tòa nhà văn hóa quy mô lớn như nhiều người tiền nhiệm.

■ Sự riêng tư tuyệt đối: Văn phòng của ông – Smiljan Radić Clark – không có website, và bản thân ông không sử dụng mạng xã hội. Ông coi đó là một lựa chọn có chủ đích: "Nó không mang lại kiểu giao tiếp mà tôi thấy ý nghĩa. Giống như ai đó đưa cho bạn một cái máy khoan và bạn cảm thấy buộc phải khoan lỗ ở khắp mọi nơi vậy."
■ Không mang tính giáo huấn: Radić không muốn các tác phẩm giàu tính ẩn dụ của mình trở thành bài học đạo đức về kiến trúc. "Tôi không quan tâm đến việc nó trở thành một kiểu bài giảng về cái tốt hay cái xấu trong ngành này."

Định nghĩa về "Kiến trúc mong manh"
Niềm đam mê của Radić bắt nguồn từ những gì ông gọi là "thực tại không tưởng" hoặc "sự mong manh" trong kiến trúc.

■ Nguồn cảm hứng từ quê hương: Ông chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi những cấu trúc tạm bợ rải rác khắp Chile. Đó là những công trình tự xây từ vật liệu bản địa, xuất hiện và biến mất không để lại dấu vết.
■ Tinh thần cốt lõi: "Tôi muốn nghĩ rằng kiến trúc của mình đã hấp thụ được phần nào những ý tưởng đó – những cấu trúc mang thế giới quan cá nhân sâu sắc, tách rời khỏi cội nguồn lịch sử thể chế hay truyền thống bản địa thuần túy."

Đây là kiến trúc nhà ở có tên là Copper House 2 (Casa de Cobre 2), được thiết kế bởi kiến trúc sư Smiljan Radic và hoàn thành năm 2005 tại Talca, Chile.

Sứ mệnh và Tương lai
Dù vừa nhận được "Giải Nobel kiến trúc", Radić vẫn giữ cái nhìn thực tế và đầy chiêm nghiệm về nghề nghiệp:

■ Hy vọng cho đô thị: Ông mong muốn sự công nhận này sẽ thúc đẩy các tổ chức công quyền quan tâm hơn đến các đô thị tại Chile, vốn đang bị bỏ mặc trong nhiều trường hợp.
■ Dấn thân vào thử nghiệm: Khi được hỏi về kế hoạch tiếp theo, ông chia sẻ: "Trong kiến trúc, bạn thường không thể tự tạo ra cơ hội cho mình. Khách hàng và các cuộc thi xuất hiện không theo quy luật, và bạn phải quyết định nhanh chóng, cố gắng thử nghiệm nhiều nhất có thể."

■ THÔNG TIN KIẾN TRÚC SƯ

Họ tên: Smiljan Radić
Quốc tịch: Chile
Học vấn: Tốt nghiệp Đại học Công giáo Chile (1989), học tập tại Venice (1990s).
Văn phòng: Smiljan Radić Clark (Santiago, Chile).
Công trình tiêu biểu: Serpentine Pavilion (2014), Nhà cho Bài thơ Góc Vuông (Vilches), Nhà hát Regional del Bíobío.
Giải thưởng: Pritzker Architecture Prize 2026.

Nguồn: Dezeen

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo & tin tức của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Bài đăng gần đây
bottom of page