top of page

Các vùng lãnh thổ trung gian: Khi khoảng trống trở thành chiến lược kiến trúc tại Atacama

Không phải mọi giá trị kiến trúc đều nằm ở hình khối hay vật chất hữu hình. Tại vùng sa mạc Atacama khắc nghiệt, một công trình cộng đồng đã chọn cách lùi lại, nhường chỗ cho “không gian âm” – những khoảng trống có chủ ý – như một chiến lược thiết kế giúp con người chuyển tiếp, thích nghi và chiêm nghiệm. Ở đó, kiến trúc không lấp đầy không gian, mà học cách lắng nghe sự im lặng.

Không gian âm: Từ âm nhạc đến kiến trúc

Trong âm nhạc tối giản, sự im lặng chưa bao giờ là khoảng trống vô nghĩa. Với những nhà soạn nhạc như Arvo Pärt, Philip Glass hay Nils Frahm, chính sự vắng mặt của âm thanh tạo điều kiện để người nghe cảm nhận trọn vẹn nhịp điệu, chiều sâu và cảm xúc. Im lặng không triệt tiêu trải nghiệm – nó mở rộng trải nghiệm.

Kiến trúc, theo cách tương tự, cũng có khả năng “soạn nhạc” bằng không gian. Không phải bằng việc xây thêm, mà bằng việc chủ động để trống. Khoảng trống ấy không phải là phần còn lại sau khi xây dựng, mà là một yếu tố được thiết kế, mang trong mình ý nghĩa thẩm mỹ, xã hội và tinh thần.

“Ma” – triết lý không gian của sự lùi lại

Trong thẩm mỹ Nhật Bản, khái niệm Ma (間) được dùng để chỉ khoảng trống có giá trị – nơi các yếu tố không tồn tại vật chất nhưng lại tạo nên nhịp điệu, mối quan hệ và sức căng không gian. Ma không phải là sự thiếu hụt, mà là không gian để mọi thứ có thể thở.

Triết lý này đi ngược lại tư duy đô thị hiện đại vốn ưu tiên mật độ, công năng và tối đa hóa diện tích sử dụng. Ở Ma, khoảng trống không bị gán sẵn chức năng. Nó tồn tại để người sử dụng tự quyết định: dừng lại, tụ họp, quan sát, hay đơn giản là… im lặng.

Atacama và nhu cầu về một vùng đệm

Tại Chuquicamata, vùng ven thành phố Calama – cửa ngõ vào sa mạc Atacama, điều kiện tự nhiên khắc nghiệt đặt ra một câu hỏi căn bản cho kiến trúc: làm thế nào để con người không bị “ném thẳng” từ cảnh quan hoang mạc khô cằn vào một không gian nhân tạo khép kín?

Câu trả lời của công trình hội trường đa năng do Marsino Arquitectura thiết kế không nằm ở hình thức biểu tượng hay kỹ thuật phức tạp, mà ở việc tạo ra một không gian trung gian – một vùng chuyển tiếp được kiểm soát nhưng không bị áp đặt.

Không gian âm như một cấu trúc mở

Thay vì xác định rõ ràng công năng cho khoảng sân bao quanh khối nhà trung tâm, dự án để lại một vùng trống có khả năng tiếp nhận nhiều cách sử dụng khác nhau: nơi ngồi nghỉ, nơi tụ họp, nơi diễn ra các hoạt động tự phát của cộng đồng trường học.

Lối đi bê tông dẫn từ cảnh quan tự nhiên vào công trình không đóng vai trò như một “hành lang”, mà như một nhịp chậm – giúp cơ thể và cảm xúc người sử dụng điều chỉnh dần từ môi trường tự nhiên sang không gian xây dựng. Chính sự không định danh công năng này khiến không gian trở nên linh hoạt, bao dung và sống động theo thời gian.

Kiến trúc không bị ràng buộc

Giống như một bản nhạc tối giản, công trình tại Chuquicamata chỉ bộc lộ chiều sâu khi người ta dành thời gian quan sát. Nếu nhìn nhanh, đó là một thiết kế đơn giản, thậm chí có phần dè dặt. Nhưng chính sự tiết chế ấy cho phép kiến trúc không bị khóa chặt trong một kịch bản sử dụng duy nhất.

Không gian âm ở đây không phải là phần phụ của kiến trúc, mà là nền tảng để kiến trúc tồn tại. Nó cho phép công trình thích nghi với bối cảnh, với khí hậu, và quan trọng nhất là với con người.

Từ Atacama nhìn ra rộng hơn

Trong một thế giới nơi kiến trúc ngày càng bị thúc ép phải “nói to”, phải biểu diễn, phải chiếm lĩnh không gian, dự án tại Atacama nhắc chúng ta về một khả năng khác: kiến trúc của sự lùi lại.

Ở đó, khoảng trống không phải là sự thiếu vắng, mà là một lời mời. Và đôi khi, chính những không gian không được định nghĩa rõ ràng lại là nơi khơi gợi nhiều khả năng sống nhất.

Tuyết Hân

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo & tin tức của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Bài đăng gần đây
bottom of page