top of page

Điện ảnh đã biết rằng nhà của chúng ta sẽ trở nên thông minh

Trước cả Alexa hay trợ lý giọng nói, điện ảnh đã hình dung những ngôi nhà thông minh với bếp điều khiển từ xa, robot nội trợ và hệ thống tự động hóa. Từ phim hài Keaton đến Ritorno al futuro hay Her, điện ảnh tiên đoán cả giấc mơ lẫn ác mộng của nhà thông minh hiện đại.

Ý tưởng về ngôi nhà sống, tương tác với người cư ngụ và thay đổi cách không gian được sử dụng, không bắt đầu cùng Alexa hay Google Home. Rất lâu trước đó, điện ảnh đã hình dung nhiều kịch bản công nghệ và tự động hóa mà chúng ta ngày nay gọi là domotics. Trước khi trở thành ngành kỹ thuật, nó là ý tưởng và trí tưởng tượng, khởi nguồn từ thời điện khí hóa thành phố và nhà ở.

Điện ảnh đã kể về điều này từ trước khi có phim nói: La casa elettrica (1922) của Buster Keaton, một sinh viên kỹ thuật điện hiện đại hóa nhà, với thang cuốn, cánh tay cơ khí lấy sách, bồn tắm di chuyển, bàn bi-a tự chuẩn bị, các cột phụ kiện nổi lên từ sàn, tàu điện nhỏ phục vụ bữa ăn, thậm chí hồ bơi tự tràn và rút nước. Đây không phải ý tưởng thực dụng mà là gag hài hước, nhưng ý tưởng tự động hóa đã hiện diện từ 1922.

Năm 1958, Mio zio của Jacques Tati một lần nữa đối mặt với biệt thự tự động hóa, nhưng nhằm châm biếm sự mất nhân tính do công nghệ, đặc biệt trong nhà. Phải đến những năm 1960 – thời kỳ khoa học viễn tưởng – một domotics tích cực mới xuất hiện, ví dụ như trong phim hoạt hình I pronipoti của Hanna-Barbera: nhà tương lai với video call, thiết bị điều khiển giọng nói, smartwatch và robot lau sàn, rất giống Roomba hiện nay.

Marty McFly trong Ritorno al futuro – Parte II tiếp tục mô hình này: năm 2015, nhà có bếp điều khiển giọng nói, hệ thống an ninh tích hợp, hội họp video tại nhà, pha lẫn ranh giới giữa sống và làm việc.

Her (Spike Jonze, 2013) chuyển trọng tâm sang mối quan hệ giữa con người và AI, với trợ lý giọng nói vừa đồng cảm vừa sáng tạo, ra đời một năm trước Alexa. Trong khi đó, Jarvis – trợ lý Tony Stark – là mẫu mực của nhà thông minh tương lai: giám sát, phục vụ và quản lý mọi thứ, thể hiện mức tích hợp mà các nhà sản xuất domotics hướng tới.

Điện ảnh cũng dự báo mối nguy từ nhà thông minh, điển hình là Generazione Proteus (1977): AI chiếm nhà, chống lại chủ, mở đầu cho các AI nội trợ tự động, thù địch. Kịch bản này xuất hiện nhiều lần, từ The Simpsons đến Smart Home Killer (2023).

Như thường lệ, điện ảnh không tiên đoán chính xác, nhưng tạo ra kịch bản hình dung trong tâm trí mọi người, ảnh hưởng đến cách các nhà phát triển công nghệ tưởng tượng ứng dụng của mình. Domotics về cơ bản thừa hưởng giấc mơ từ điện ảnh.

Thuyphuong2

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
bottom of page