top of page

Đồ nội thất mà De Chirico vẽ… lại hiện hữu trong đời thực

Lần đầu tiên sau 50 năm, bộ sưu tập “Mobili nella Valle” của Mario Ceroli được trưng bày lại tại Milano. Lấy cảm hứng từ những bức tranh siêu thực của Giorgio de Chirico, triển lãm tái hiện cách mà đồ nội thất không còn là vật vô tri mà trở thành “diễn viên” sống trong không gian, kết hợp giữa nghệ thuật và thiết kế.

Triển lãm “Mario Ceroli | Teatro domestico” tại Carrozzeria900 ở Milano lần đầu tiên sau nửa thế kỷ tái hiện toàn bộ bộ sưu tập Mobili nella Valle, thiết kế năm 1972 cho Poltronova bằng gỗ thông Nga, lấy cảm hứng từ những bức tranh siêu thực của Giorgio de Chirico, nơi các vật thể thường ngày bị cô lập và phóng đại.

Các tác phẩm trưng bày – từ những chiếc ghế mảnh như đường viền bóng, bàn khảm, ghế sofa điêu khắc, tủ ngăn kéo, ghế bành, đến giường Annabella và “mặt trời” gỗ đặt ngoài cửa sổ – đều xuất phát từ cùng một ngôi nhà đồng quê, nơi chúng được cất giữ gần 50 năm. Sự gặp gỡ với công chúng là điều mà các tác phẩm này chờ đợi bấy lâu, và khi hiện diện trong không gian triển lãm, chúng như những diễn viên sẵn sàng cho lần ra mắt thứ hai.

Mỗi vật thể đều có hai khía cạnh: khía cạnh bình thường và khía cạnh tinh thần, siêu hình, mà không phải ai cũng nhìn thấy được. Khi được trưng bày cùng nhau, người xem nhận ra chúng vốn được thiết kế như các phần tử trong một “khung hình” duy nhất, như một sân khấu thu nhỏ.

Mario Ceroli không chỉ là nhà điêu khắc gắn liền với Arte Povera mà còn là nhà thiết kế sân khấu. Trong các tác phẩm sắp đặt lẫn thiết kế nội thất, ông luôn coi không gian như một thiết bị thị giác, một đặc điểm và sự nhạy cảm với không gian như sân khấu đưa ông gần gũi hơn với Giorgio de Chirico, bậc thầy của thế kỷ XX.

Trong Mobili nella Valle, Ceroli kế thừa trực tiếp trực giác của De Chirico: mỗi vật thể đều ẩn chứa một chiều kích khác, vô hình nhưng hiện hữu. Bộ sưu tập này rõ ràng lấy cảm hứng từ khoảng 20 bức tranh siêu thực, nơi De Chirico cô lập vật thể quen thuộc, phóng đại, đặt trong các phối cảnh phi lý cùng những bóng đổ dường như tách ra khỏi người tạo bóng. Khi vật thể ngừng chỉ là chức năng mà trở thành hiện diện, nó trở thành điểm căng thẳng trong không gian. Ceroli chuyển hóa nguyên lý này sang gỗ – một vật liệu sống, với vân và mắt gỗ nổi bật trong cả tác phẩm điêu khắc lẫn nội thất.

Ceroli từng nói: “Trong thiết kế nội thất, thường thiếu mối quan hệ giữa vật thể và con người. Những món đồ này là điêu khắc để chạm, để sử dụng.”

Những chiếc ghế lưng cao, mảnh và thẳng đứng, như phiên bản ba chiều của những con người mannequin và bóng dài trong tranh siêu thực. Bàn khảm la bàn gợi nhớ những quảng trường tĩnh lặng, nơi kiến trúc là biểu tượng trước tiên, chức năng sau. Bề mặt gồ ghề của ghế sofa và ghế bành trong bộ Acqua e Terra nhắc đến những biến dạng của bóng trên sàn tranh siêu thực, khối hình như lơ lửng rồi đông cứng. Giường Annabella với hình dáng nhân hóa mang dáng vẻ nghi lễ, giống như các bức tượng trong tranh De Chirico. Và mặt trời gỗ ngoài cửa sổ là tham chiếu trực tiếp đến các motif quen thuộc của De Chirico: Il sole sul tempio (1969), Sole che sorge sulla piazza (1976), Sole sul cavalletto (1973).

Tại Carrozzeria900, không phải là một ngôi nhà được trưng bày, mà là một ý niệm về “ngôi nhà”. Chính trong chuyển đổi từ không gian sống sang không gian tinh thần này, cuộc đối thoại tưởng chừng phi lý nhưng tuyệt vời giữa Ceroli và De Chirico trở nên tự nhiên và thuyết phục.

Thuyphuong2

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
bottom of page