top of page

KTS. Renzo Piano: "Người thợ" của những cỗ máy ánh sáng

Từ "kẻ nổi loạn" với Trung tâm Pompidou đến vị thế kiến trúc sư của sự tinh tế, Renzo Piano đã chứng minh rằng công nghệ đỉnh cao có thể tồn tại hài hòa cùng cảm xúc nhân văn và bối cảnh lịch sử.

Xuất thân từ đại gia đình thợ xây
Không giống như nhiều kiến trúc sư cùng thời trưởng thành trong các học viện lý thuyết, Renzo Piano (sinh năm 1937 tại Genoa, Ý) sinh ra trong một gia đình có truyền thống xây dựng lâu đời. Ông thường tự hào gọi mình là một "người thợ thủ công" (craftsman) hơn là một học giả. Những năm tháng tuổi thơ trên các công trường của cha đã hun đúc trong ông sự tôn trọng tuyệt đối đối với vật liệu và cách thức chúng được lắp ghép lại với nhau.

Sau khi tốt nghiệp Đại học Bách khoa Milan năm 1964, Piano không đi theo những lối mòn cũ. Ông thử nghiệm với các cấu trúc nhẹ, các vật liệu mới như polyester gia cường và thép. Sự tò mò về kỹ thuật và khả năng thực hành đã đưa ông tới gặp Richard Rogers – một tâm hồn đồng điệu. Cùng nhau, họ đã thực hiện một cú sốc văn hóa làm rung chuyển cả thế giới kiến trúc: Trung tâm Pompidou.

Năm 1998, ông nhận giải thưởng Pritzker danh giá. Ban giám khảo đã nhận định rằng kiến trúc của Piano là sự kết hợp hiếm hoi giữa "sự nhạy bén về công nghệ" và "sự tinh tế của một nghệ sĩ". Đối với ông, mỗi công trình không phải là một chữ ký cá nhân lặp lại, mà là một giải pháp duy nhất dành riêng cho vùng đất và con người nơi đó.

Pompidou và cuộc cách mạng "Lộn ngược"
Năm 1971, khi Piano và Rogers giành chiến thắng trong cuộc thi thiết kế Trung tâm Pompidou tại Paris, báo chí đã gọi đó là một "con quái vật thép". Thiết kế này đã đảo ngược hoàn toàn quy chuẩn kiến trúc: tất cả hệ thống kỹ thuật, đường ống, cầu thang cuốn được đưa ra ngoài mặt tiền và sơn màu rực rỡ (xanh dương cho điều hòa, vàng cho điện, đỏ cho thang máy).

Piano gọi Pompidou là một "cỗ máy đô thị vui vẻ". Ông muốn phá bỏ vẻ uy nghiêm, xa cách của các bảo tàng truyền thống để biến nơi đây thành một không gian công cộng thực thụ, nơi mọi người có thể tự do tiếp cận nghệ thuật. Công trình không chỉ là biểu tượng của phong cách High-tech mà còn là tuyên ngôn về sự minh bạch và tính dân chủ trong kiến trúc.

Tuy nhiên, sau Pompidou, Piano không dừng lại ở sự ồn ào của máy móc. Ông bắt đầu chuyển mình sang một giai đoạn mới: tinh tế hơn, nhẹ nhàng hơn, nơi công nghệ được sử dụng để phục vụ ánh sáng và sự tĩnh lặng. Ông bắt đầu nghiên cứu sâu về các hệ thống lọc sáng thông minh, giúp các bảo tàng trở nên sống động mà vẫn bảo vệ được hiện vật.

Những "Cánh buồm" và "Mảnh vỡ" giữa đô thị
Nếu Pompidou là sự bùng nổ của năng lượng, thì các công trình sau này của Piano là sự đối thoại tinh tế với thiên nhiên. Tòa tháp The Shard tại London là một ví dụ. Với hình dáng một mảnh vỡ thủy tinh vút cao, tòa tháp không hề mang lại cảm giác nặng nề. Lớp vỏ kính phản chiếu bầu trời London thay đổi theo từng giờ, khiến tòa nhà như tan biến vào không trung thay vì áp đặt quyền lực lên thành phố.

▫️ Các dự án mang tính biểu tượng của Renzo Piano:

▪️ The Shard (London): Tòa nhà cao nhất Tây Âu với thiết kế hình chóp nhọn, biểu tượng của sự thanh thoát và hiện đại.
▪️ Sân bay quốc tế Kansai (Nhật Bản): Một kỳ quan kỹ thuật nằm trên đảo nhân tạo, với hình dáng khí động học như một cánh chim khổng lồ.
▪️ Trung tâm Văn hóa Jean-Marie Tjibaou (New Caledonia): Sự kết hợp giữa vật liệu hiện đại và kiến trúc truyền thống của người Kanak, trông như những cánh buồm gỗ giữa biển khơi.
▪️ Học viện Khoa học California (San Francisco): Công trình với "mái nhà sống" phủ đầy thực vật, hòa quyện hoàn toàn vào công viên Golden Gate.

Nghệ thuật điều khiển ánh sáng tự nhiên
Một trong những đóng góp lớn nhất của Renzo Piano cho kiến trúc hiện đại chính là cách ông đưa ánh sáng vào không gian. Trong các bảo tàng như Menil Collection hay Fondation Beyeler, ông đã thiết kế những hệ thống mái che cực kỳ phức tạp nhưng trông lại rất tối giản. Đó là những "bộ lọc" thông minh, cho phép ánh sáng tự nhiên tràn vào nhưng đã được thuần hóa để trở nên êm dịu và không gây hại.

Piano quan niệm rằng ánh sáng chính là vật liệu xây dựng quan trọng nhất. Nó thay đổi cảm xúc của con người và thổi hồn vào những tác phẩm nghệ thuật. Ông thường dành hàng năm trời để nghiên cứu đường đi của mặt trời tại địa điểm xây dựng trước khi đặt những nét vẽ đầu tiên. Sự tỉ mỉ này khiến không gian bên trong các công trình của ông luôn mang lại cảm giác bình yên, tĩnh tại như trong một thánh đường.

Sự tinh tế của ông còn thể hiện ở việc chọn lựa vật liệu. Dù là gỗ, đá travertine, gốm hay thép, tất cả đều được xử lý để mang lại cảm giác chạm chân thực và ấm áp. Ông không muốn người dùng cảm thấy bị đe dọa bởi công nghệ, mà muốn họ cảm thấy được che chở trong một môi trường được chế tác thủ công tinh xảo.

Di sản: Kiến trúc là một hành trình nhân văn
Hiện nay, ở tuổi 88, Renzo Piano vẫn miệt mài sáng tạo và giữ vị trí Thượng nghị sĩ trọn đời tại Ý. Ông sử dụng tầm ảnh hưởng của mình để thúc đẩy các dự án cải tạo đô thị tại các vùng ngoại ô nghèo khó. Đối với ông, kiến trúc không chỉ là xây những tòa nhà đẹp, mà là cải thiện cuộc sống và gắn kết cộng đồng.

Di sản của Piano không nằm ở một phong cách cố định, mà nằm ở "Building Workshop" (Xưởng xây dựng) của ông – nơi các kỹ sư, kiến trúc sư và thợ thủ công cùng nhau giải quyết những thách thức của thời đại. Ông đã dạy chúng ta rằng: để xây dựng tương lai, chúng ta cần một cái đầu đầy ắp công nghệ nhưng một trái tim luôn trân trọng những giá trị truyền thống và thiên nhiên.

Renzo Piano sẽ mãi là "người thợ thủ công" vĩ đại, người đã biến những kết cấu thép vô hồn thành những nhịp cầu kết nối con người với bầu trời và ánh sáng. Những công trình của ông sẽ tiếp tục đứng vững như những minh chứng cho sức mạnh của sự tử tế và sự tinh luyện trong kiến trúc.

Tạp chí thiết kế DesignPlus.

LAM VY

Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo & tin tức của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Bài đăng gần đây
bottom of page