top of page
Image by Drew Beamer

Kiến trúc không chỉ là hình ảnh, mà là hiệu suất theo thời gian

"Urban comfort and sustainability are not utopias. They are design decisions."
Tạm dịch: "Tiện nghi đô thị và tính bền vững không là những khái niệm lý tưởng hoá. Chúng được xác lập qua các quyết định thiết kế khi mỗi lựa chọn đều mang tính chủ đích."

Năm 2026, theo Julien, không chỉ là một mốc cập nhật công cụ mới cho ngành thiết kế – kiến trúc, mà là thời điểm “đổi luật chơi”. AI khiến việc tạo phương án nhanh, đẹp, phức tạp trở thành chuyện có thể xảy ra trong vài giây. Khi đó, lợi thế cạnh tranh không còn nằm ở tốc độ hay quyền tiếp cận công cụ, mà chuyển sang thứ khó sao chép hơn: tầm nhìn, trực giác và khả năng đặt đúng câu hỏi. Trong một thị trường ngày càng tỉnh táo và tính toán, kiến trúc bị kéo về đúng bản chất của nó: trải nghiệm của con người theo thời gian.

AI đang đổi luật chơi nhưng sự dịch chuyển thật sự là trong tư duy

Julien nhìn AI như một “game changer” – một lực thay đổi không chỉ nội bộ ngành mà còn vượt ra ngoài biên giới nghề nghiệp. Điều đáng chú ý, theo ông, không phải việc AI làm được gì, mà là nó làm thay đổi cách chúng ta định nghĩa lợi thế: tốc độ không còn là lợi thế cạnh tranh khi mọi người đều có thể tạo ra phương án “nhanh hơn con người”.

Từ đó hình thành một chuyển dịch mang tính tinh thần: thay vì chạy đua tạo sản phẩm nhanh, người làm nghề phải học cách chậm lại ở nơi cần thiết – ở khâu chọn lọc, đánh giá và ra quyết định. Khi “access to tools is no longer exclusive”, chất lượng của công việc không còn đến từ việc sở hữu công cụ mạnh, mà đến từ việc hiểu mình đang tìm gì, loại bỏ gì và giữ lại điều gì là có ý nghĩa.

Trong logic này, trách nhiệm của kiến trúc sư không nhẹ đi mà sắc nét hơn. AI có thể tạo ra hàng trăm biến thể, nhưng không thể quyết định biến thể nào phù hợp với bối cảnh, với con người, với mục tiêu dài hạn. Nghề nghiệp vì thế dịch chuyển từ vai trò “tạo ra” sang vai trò “curate – filter – decide”: tuyển chọn, lọc nhiễu và quyết định. Người thắng trong giai đoạn mới sẽ là người dùng công nghệ nhưng không bị công nghệ điều khiển.

Khách hàng trưởng thành hơn và dự án bị đo bằng “hiệu suất theo thời gian”

Trong 3–5 năm gần đây, Julien quan sát thấy khách hàng và nhà phát triển đã “gained experience — and lessons”. Nhiều người từng đi qua những dự án “promised success and delivered disappointment”, nên kỳ vọng của họ trở nên có cấu trúc hơn. Yêu cầu có thể vẫn mang dáng dấp “design for yesterday”, nhưng cách đánh giá thì đã khác: không chỉ là hình ảnh, mà là hiệu quả vận hành và tính bền theo thời gian.

Julien mô tả một chuyển dịch quan trọng: dự án ngày càng được điều khiển bởi cách tiếp cận tổng thể. Dòng chảy sử dụng, công năng, bảo trì, tỷ suất hoàn vốn, logic địa điểm, trách nhiệm môi trường và thẩm mỹ dài hạn đều trở thành tham số đồng thời. Nghĩa là, một thiết kế đẹp trên phối cảnh không đủ để thuyết phục; nó phải đứng vững khi đi vào vận hành – khi con người thật sử dụng, khi chi phí thật phát sinh, khi thời gian thật làm lộ ra những điểm yếu.

Ở chiều tích cực, khách hàng “more informed”, hỏi những câu sắc hơn, so sánh và tính toán. Điều này, theo Julien, là lành mạnh vì buộc kiến trúc sư phải đi sâu, không thể làm nghề bằng khẩu hiệu. Nhưng đồng thời, ông nhấn mạnh trong mọi đề bài vẫn có một phần mong manh và rất người: khao khát tạo ra thứ gì đó có ý nghĩa và có thể tồn tại. Vai trò của kiến trúc sư nằm ở việc điều hướng giữa chiến lược và cảm xúc – làm ra công trình “works on spreadsheets, but also works in the heart”.

Người dùng là ưu tiên và kiến trúc phải được “sống” trước khi được chụp

Khi được hỏi yếu tố nào tác động mạnh nhất đến quyết định thiết kế giữa ngân sách – công nghệ – bền vững – thương hiệu – trải nghiệm người dùng, Julien trả lời thẳng: tất cả đều là phương trình của kiến trúc và không thể tách biến một cách tùy tiện. Dù vậy, ông đặt người dùng ở vị trí ưu tiên vì dự án tồn tại cho người dùng; các biến còn lại phải xoay quanh trục đó.

Điểm đáng chú ý trong lập luận của Julien là cách ông định nghĩa giá trị thiết kế bằng “hành trình” và “thời gian”. Thiết kế không chỉ là một khoảnh khắc đẹp, mà là cách không gian biến đổi từ sáng đến đêm; là ánh sáng dịch chuyển; là cảm giác “discovering volumes step by step”; là sự “choreography between body and architecture”. Nếu người dùng không cảm thấy gì, dự án thất bại – dù ngân sách, công nghệ, thương hiệu hay chiến dịch truyền thông có tốt đến đâu.

Từ đây, Julien đưa ra một ranh giới rất rõ của nghề: ngân sách tạo ra ràng buộc, công nghệ mở ra khả năng, bền vững đặt ra trách nhiệm, thương hiệu tạo nhận diện – nhưng tất cả chỉ có ý nghĩa khi trải nghiệm sống được tạo ra. Và ông kết luận bằng một câu rất “đinh”: kiến trúc phải được sống trước khi được chụp. Đây cũng là lời nhắc nghề nghiệp quan trọng trong bối cảnh thị trường bị kéo bởi hình ảnh và tốc độ: thứ tồn tại lâu nhất không phải là khung hình đẹp, mà là ký ức của người dùng theo thời gian.

Các dự án tiêu biểu của:
Julien Smith & SSA Architects

Cơ hội bị đánh giá thấp của Việt Nam là không gian công cộng và “DNA” đời sống đường phố

Trong bức tranh thị trường Việt Nam, Julien chỉ ra một cơ hội lớn nhưng đang bị bỏ qua: không gian công cộng – công viên – quy hoạch đô thị, và trên hết là việc nhận diện đúng “street identity” của Việt Nam: di chuyển, bóng râm, mật độ, tính thích nghi.

Theo ông, đường phố là linh hồn của Việt Nam. Ở đó có những lớp hoạt động tự phát thông minh: hàng rong, quán cà phê, các cửa hàng nhỏ trộn lẫn đời sống riêng và kinh doanh, những giải pháp ứng biến theo nhu cầu thường ngày. Julien gọi đây là “resilience”, là một dạng “organic urbanism” đáng giá. Vấn đề không phải là xóa nó nhân danh hiện đại hóa, mà là hiểu, bảo vệ và tích hợp nó vào quy hoạch đô thị tương lai. Bởi nếu thứ sáng tạo thường nhật ấy biến mất, đô thị sẽ mất một phần cốt lõi.

Cùng hướng tiếp cận đó, xu hướng bền trong 5–10 năm tới mà Julien đặt cược là “walkability” – nhưng phải thích nghi với điều kiện nhiệt đới. Ông nói đến các không gian đi bộ lớn nhưng không nóng: bóng râm ở mọi nơi, cây xanh, mái che, các lớp vật liệu giúp con người di chuyển thoải mái. Nếu làm được điều này, các thành phố Việt Nam có thể thay đổi đáng kể, thậm chí trở thành nơi đáng sống hàng đầu. “Urban comfort and sustainability are not utopias. They are design decisions.” – sự tiện nghi đô thị và bền vững không phải viễn tưởng, mà là quyết định thiết kế.

Năng lực quan trọng nhất của người trẻ là làm việc cùng nhau và học “ít hơn nhưng sâu hơn”

Ở lớp nghề nghiệp dành cho thế hệ trẻ, Julien không đặt trọng tâm vào bằng cấp hay phong cách cá nhân. Ông nhấn mạnh năng lực làm việc nhóm, tư duy sáng tạo đi cùng tính thực tế, tầm nhìn về thế giới họ muốn xây dựng, và thái độ “love and serve people”. Với ông, văn hóa không phải thứ trang trí; nó nằm trong quy trình làm việc và được tạo ra từ trao đổi liên tục trong đội ngũ.

Khép lại hành trình tư duy, Julien nói về thay đổi lớn nhất của chính mình: hướng về sự đơn giản, không gian và sự tĩnh. Ông từng học “less is more”, nhưng để sống được tinh thần đó phải mất nhiều năm – nhiều năm loại bỏ thứ thừa mà không làm mất đi cường độ. Ông ít quan tâm đến việc chứng minh sự phức tạp, và tập trung vào việc bộc lộ bản chất: “Removing instead of adding. Creating tension through restraint.” Khi kiểm soát ít hơn, đôi khi lại nói được nhiều hơn.

Julien Smith là kiến trúc sư người Pháp, sống tại Việt Nam từ năm 2005 và là đồng sáng lập SSA Architects. Thành lập năm 2010, SSA hoạt động trong kiến trúc, nội thất và thiết kế đồ rời, theo phong cách Contemporary Tropical-Modern kết hợp bản sắc địa phương, tập trung vào trải nghiệm người dùng với thế mạnh ở các dự án hospitality và nhà ở. SSA hiện có văn phòng tại TP.HCM và Koh Samui (Thái Lan); Julien đồng thời là nhiếp ảnh gia/nhà làm phim tự học.

Công ty:

SSA Architects

Website:

Xem tiếp các dự án tiêu biểu của:

Julien Smith & SSA Architects

bottom of page