top of page

Khi kiến trúc không chỉ xanh mà còn công bằng

12 thg 1, 2026

Khi khái niệm “carbon hàm chứa” dần định hình lại cách ngành xây dựng nhìn nhận tác động môi trường, một câu hỏi khác ngày càng trở nên cấp thiết: kiến trúc đang ảnh hưởng đến con người như thế nào, vượt ra ngoài phạm vi công trình hoàn thiện? Từ khai thác vật liệu, sản xuất, vận chuyển cho đến thi công và tháo dỡ, mỗi công trình đều để lại dấu vết xã hội sâu rộng.

Khi kiến trúc không chỉ xanh mà còn công bằng

Khi kiến trúc chạm đến nhiều cuộc đời hơn ta tưởng

Một công trình không chỉ chạm đến người sử dụng cuối cùng. Nó chạm đến công nhân khai thác khoáng sản, người lao động trong nhà máy, cộng đồng sống cạnh khu công nghiệp, đội ngũ vận chuyển, thi công và cả những người sẽ tháo dỡ nó trong tương lai. Chuỗi tác động đó dài, phức tạp và thường bị che khuất sau lớp hoàn thiện đẹp mắt.

Phong trào công trình xanh ra đời hơn ba thập kỷ trước đã đặt nền móng cho việc đặt câu hỏi về độc tính vật liệu, lượng phát thải và hiệu suất năng lượng. Nhưng khi các cuộc đối thoại về công bằng xã hội ngày càng mạnh mẽ, giới thiết kế bắt đầu truy ngược sâu hơn: ai đã làm ra vật liệu này, trong điều kiện nào, và cộng đồng nào đang gánh chịu hậu quả?

Vật liệu không vô tội

Nhiều vật liệu “xanh” ở giai đoạn sử dụng lại gây tổn hại nghiêm trọng ở nơi sản xuất. Nhựa, vinyl hay PVC có thể an toàn trong không gian nội thất, nhưng quá trình sản xuất chlorine đã và đang đầu độc nguồn nước và không khí ở những khu vực như “Cancer Alley” tại Louisiana – nơi đa số cư dân là người da màu.

Phong trào công trình xanh đã thành công trong việc bảo vệ người sử dụng công trình, nhưng theo Bill Walsh (Healthy Building Network), cái giá phải trả lại được chuyển sang các cộng đồng sống dọc chuỗi cung ứng. Câu hỏi “vật liệu này an toàn cho ai?” vì thế trở nên không thể né tránh.

Lao động cưỡng bức và những chuỗi cung ứng vô hình

Độc tố không phải là vấn đề duy nhất. Ngành xây dựng toàn cầu được xếp vào nhóm có tỷ lệ lao động cưỡng bức cao nhất thế giới. Từ khai thác mica bằng lao động trẻ em ở Ấn Độ và Madagascar, đến polycrystalline silicon cho pin mặt trời liên quan đến lao động cưỡng bức tại khu vực người Duy Ngô Nhĩ, những vật liệu tưởng như “xanh” lại mang theo lịch sử nhân quyền đen tối.

Chuỗi cung ứng càng phức tạp, trách nhiệm càng dễ bị phủ nhận. Nhưng chính sự im lặng đó khiến các hệ thống bất công tiếp tục tồn tại.

Khi kiến trúc không chỉ xanh mà còn công bằng

Kiến trúc sư có vô can?

Trong thời gian dài, kiến trúc sư được xem là người “chỉ thiết kế”, không chịu trách nhiệm về điều kiện lao động hay nguồn gốc vật liệu. Quan điểm này đang bị thách thức mạnh mẽ.

Những tổ chức như The Architecture Lobby hay Who Builds Your Architecture? đặt ra câu hỏi cốt lõi: ai thực sự xây dựng kiến trúc của chúng ta? Và liệu kiến trúc sư có thể tiếp tục đứng ngoài các vấn đề đạo đức khi chính thiết kế của họ phụ thuộc vào những hệ thống lao động bất công?

Các đề xuất không mang tính lý thuyết suông: coi công nhân là stakeholder, ủng hộ quyền đòi điều kiện làm việc tốt hơn, và thay đổi cách ngôn ngữ mô tả “khu trại công nhân” thành “nhà ở cho người lao động”.

Đo lường công bằng hàm chứa

Nếu carbon hàm chứa có thể được đo lường, tại sao công bằng hàm chứa lại không? Nhiều chuyên gia cho rằng ngành thiết kế cần một hệ thống đánh giá tác động xã hội tương tự LEED hay WELL.

Những công cụ ban đầu đã xuất hiện: ISO 26000 về trách nhiệm xã hội, Health Product Declarations, các tín chỉ thử nghiệm của LEED về công bằng trong chuỗi cung ứng, hay Just Label của International Living Future Institute. Dù chưa hoàn thiện, chúng cho thấy một hướng đi rõ ràng: thiết kế không chỉ đánh giá bằng hình thức, công năng hay phát thải, mà còn bằng hệ quả xã hội.

Khi kiến trúc không chỉ xanh mà còn công bằng

Thách thức tiếp theo của kiến trúc bền vững

Công bằng xã hội và biến đổi khí hậu không phải hai câu chuyện tách rời. Cả hai đều bắt nguồn từ những hệ thống sản xuất và tiêu thụ bóc lột. Khi đại dịch phơi bày sự mong manh của người lao động toàn cầu, câu hỏi đặt ra cho kiến trúc không còn là “xây gì”, mà là “xây như thế nào và cho ai”.

“Embodied justice” không phải một khẩu hiệu đạo đức. Đó là lời kêu gọi ngành kiến trúc nhìn lại chính mình, mở rộng trách nhiệm nghề nghiệp, và chấp nhận rằng một công trình tốt không chỉ đẹp hay bền, mà còn phải công bằng.

Tuyết Hân
Chúng tôi luôn sẵn lòng lắng nghe và đưa những câu chuyện sáng tạo của bạn đến gần hơn với cộng đồng. Gửi bài viết tại đây để cùng DesignPlus lan tỏa những giá trị thiết kế bền vững
Tags: 
bottom of page