‘Nigerian Modernism’ tại Tate Modern: khi một quốc gia viết lại luật chơi của nghệ thuật

Tại Tate Modern, triển lãm Nigerian Modernism định nghĩa lại thế nào là nghệ thuật hiện đại. Trải qua nửa thế kỷ đấu tranh sáng tạo, triển lãm tôn vinh các nghệ sĩ Nigeria như những người tiên phong về hình thức, tự do và trí tưởng tượng văn hóa.
Bước vào Tate Modern, thông điệp hiện ra ngay lập tức: chủ nghĩa hiện đại không chỉ là một mà là nhiều, và Nigeria là một trong những trung tâm của nó. Nigerian Modernism mở ra như một cuộc đối thoại, chứ không phải một dòng thẳng. Các chất liệu và thế hệ gặp gỡ nhau: gốm đối thoại với hội họa, in ấn gặp điêu khắc. Các nhà giám tuyển Osei Bonsu và Bilal Akkouche sắp đặt các tác phẩm như một điệu nhảy, phản chiếu tinh thần thử nghiệm của chính tác phẩm. Triển lãm trưng bày hơn 250 tác phẩm của hơn 50 nghệ sĩ, từ thập niên 1940 đến cuối thế kỷ 20. Những gì hiện ra không phải là một dòng chảy gọn gàng mà là một cuộc đối thoại không ngừng – nơi tự do, tưởng tượng và đấu tranh gặp gỡ nhau.
Khi Nigeria giành độc lập năm 1960, một thế hệ nghệ sĩ đã bắt đầu tạo ra ngôn ngữ hình ảnh mới, thách thức hệ thống thuộc địa và khẳng định niềm tự hào văn hóa. Triển lãm vẽ lại sự chuyển mình này, vừa là hành trình cá nhân, vừa là hành trình tập thể. Nó bắt đầu từ những năm 1940, khi làn sóng phi thực dân đầu tiên chớm nở, hệ thống giáo dục vẫn do Anh điều hành, và nhiều nghệ sĩ sang Anh học tập. Họ hấp thụ phương pháp châu Âu, nhưng mục tiêu của họ hướng về quê hương: đặt hình thức bản địa vào trung tâm, giành lại chủ quyền văn hóa, đưa nghệ thuật Nigeria vào câu chuyện hiện đại theo cách riêng.
Không gian triển lãm tràn đầy sinh khí. Hội họa, điêu khắc, in ấn được kết hợp cùng âm thanh của Lagos, theo danh sách nhạc do Peter Adjaye tuyển chọn. Những nhịp điệu gợi nhớ các câu lạc bộ đêm sôi động của thành phố, đồng thời nhắc đến những hành trình xuyên Đại Tây Dương đưa truyền thống từ cộng đồng người di cư trở lại Tây Phi. Từ những trở về đó, ra đời dòng nhạc highlife – vừa là ký ức, vừa là sáng tạo – một ngôn ngữ văn hóa vượt biên giới. Nghe nhịp điệu này trong bảo tàng, ta nhận ra chủ nghĩa hiện đại Nigeria không chỉ là dự án thị giác mà còn là dự án âm thanh và xã hội, đầy ý thức chính trị.
Đi qua triển lãm, người xem sẽ cảm nhận được vẻ đẹp từng vắng mặt trong cảnh quan văn hóa London. Trước đây, mối quan hệ giữa London và chủ nghĩa hiện đại châu Phi bị chi phối bởi thị trường nghệ thuật. Tại đây, các tác phẩm được giải phóng khỏi phòng đấu giá, xuất hiện như những câu chuyện, di sản và kết cấu của sự thuộc về. Các phòng trưng bày gần gũi, quen thuộc về màu sắc và nhịp điệu, vang vọng trong âm thanh – như lịch sử bị lãng quên nay đang tìm được tiếng nói của mình.
Hồi kết của triển lãm tập trung vào Uzo Egonu, nghệ sĩ sống nhiều năm tại Anh, với series Stateless People từ những năm 1980 được tái ngộ lần đầu sau bốn thập kỷ. Những hình tượng cô đơn – nhạc sĩ, nghệ sĩ, nhà văn – vừa là chân dung, vừa là nguyên mẫu, phản chiếu sự lưu đày và nỗ lực tìm kiếm chỗ đứng. Egonu chứng minh rằng chủ nghĩa hiện đại Nigeria không kết thúc cùng độc lập hay cuộc nội chiến – nó tiếp tục trong cộng đồng diaspora, trong sự ma sát giữa ký ức và lưu vong, trong hành động mang mảnh ghép quê hương vào những thế giới khác.
Bonsu và Akkouche không chạy theo trình tự thời gian. Họ xây dựng những kết nối: Lagos với Zaria, Ibadan với Nsukka, London với Munich và Paris. Triển lãm vận hành như một mạng lưới, theo dõi mối quan hệ giữa thực hành, chất liệu và địa lý. Lịch sử được giữ sống động, không bị đóng khung. Họ chứng minh rằng các nghệ sĩ Nigeria không phải là phụ thuộc của chủ nghĩa hiện đại mà chính là động lực, nhịp điệu, và cốt lõi của nó.
Những gì hiện ra không phải là một khối đồng nhất mà là một hợp xướng. Thử nghiệm va chạm, truyền thống bị uốn nắn và tái tạo. Kiến thức địa phương hòa vào hình thức quốc tế. Những câu hỏi đặt ra là cấp thiết: một quốc gia kể câu chuyện của mình sau một đế chế ra sao? Di sản có thể lan tỏa toàn cầu mà không bị tiêu thụ không? Bảo tàng có thể viết lịch sử mà vừa đa dạng vừa tinh thông, không thỏa hiệp, được không?
Các phòng trưng bày đầy tính xúc giác: bình gốm khắc hình học, tranh in nổi, canvas sống động với nhịp điệu và nhiệt lượng. Các tác phẩm được sắp đặt gần nhau, tạo đối thoại thị giác: bình Kwali bên tranh Enwonwu, bản in Onobrakpeya cạnh hình học Egonu, bàn đọc rải rác tạp chí Black Orpheus từng hình thành tranh luận văn hóa. Triển lãm mời gọi nhìn chậm, lướt qua, và quay lại. Tám phòng chứa nửa thế kỷ sáng tạo, từ nhịp điệu hân hoan của độc lập đến những cung bậc trầm lắng về đối kháng, phản kháng và đổi mới.
Đi qua Nigerian Modernism, ta gặp nghệ thuật như di sản: hình thức tổ tiên được mang đi, tái tạo và làm mới. Nghệ sĩ vừa phản chiếu sức sống của quốc gia, vừa phản ánh những mảng rạn nứt. Lịch sử ở đây không cố định mà là chuỗi gặp gỡ – giữa lục địa, thế hệ, truyền thống và đổi mới.
Ở cốt lõi, Nigerian Modernism không chỉ lấp đầy khoảng trống trong lịch sử nghệ thuật; nó viết lại toàn bộ cục diện. Mỗi phòng cho thấy nghệ sĩ biến tri thức thành hành động, kỹ thuật thành ngôn ngữ, nghệ thuật thành hạ tầng. Họ lập trường học, thành lập câu lạc bộ, sáng tạo hình thức chưa từng thấy trên thế giới. Dự án của họ không phải về phong cách, mà là về tự do.
Bài học rõ ràng: đây không phải những ghi chú trang trí của lịch sử. Đây chính là lịch sử. Chúng mang trách nhiệm, kỹ năng và khát khao của một quốc gia tưởng tượng lại chính mình. Rời triển lãm, người xem ra đi với kiến thức mới, tâm hồn đổi thay và không thể rời mắt.
Triển lãm “Nigerian Modernism” diễn ra tại Tate Modern, London từ 8/10/2025 đến 10/5/2026.







